HỒI HAI MƯƠI TÁM
DẠO ĐỊA NGỤC ONG ĐỘC LẦN THỨ HAI
Phật Sống Tế Công
Giáng ngày mồng 19 tháng 3 năm
Đinh Tỵ (1977)
Thơ:
Tiên Sư độ ngã thánh ân trường
Hậu đức tình thâm niệm bất vong
Thế thượng hà đa oai đạo tử
Tu thành thần côn đáo công
đường.
Dịch:
Thánh Tiên cứu độ đức ân dày
Nghĩa cả tình sâu niệm tối ngày
Cõi thế có nhiều tên bán đạo
Tu thành thần cướp bị lưu đày.
Tế
Phật: Thánh Thần
Tiên Phật giáng phàm độ nhân, thâu nhận đồ đệ, giáo hoá để tu theo chân lý chẳng
qua là muốn người đời phản bổn hoàn nguyên mà tu thành chánh quả. Bậc thầy Trời
ân đức sâu dày không gì sánh nổi, cho nên có thể nói "Nhất nhân vi sư, chung
thân vi phụ" (Một ngày làm thầy suốt đời làm cha). Lẽ đương nhiên là phải nghe
lời thầy dạy, bắt chước hành vi của thầy nhưng cũng có hạng bất nhân ác đức,
đang tâm phản đạo, núp bóng thần thánh, mượn danh Tiên Phật để kiếm tiền. Thần
Tiên không tu, mà tu thành thần cướp, Thiên Đường không lên được mà lại bị tống
xuống Bộ Công Đường, ác nghiệp đó không nhỏ vậy. Phàm đã vào cửa thánh mà phạm
thánh qui, âm luật phán tội nặng lắm. Người đời bất luận qui y đạo nào thì nên
tuân giữ thánh qui lễ tiết đạo ấy để tránh phạm tội không cứu chuộc được. Bữa
nay Dương Sinh sửa soạn dạo âm ti, mau lên đài sen.
Dương
Sinh: Con đã sẵn
sàng, không biết hôm nay mình đi đâu?
Tế
Phật: Lại đến Địa
Ngục Ong Độc coi mấy kẻ phản đạo vong đức bị xử ra sao. Nhắm mắt lại, chúng ta
lên đương ... Đã tới nơi, mau xuống đài sen.
Ngục
Quan: Hoan nghênh
Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh trở lại bản ngục để tái tham quan.
Tế
Phật: Hiện tại trên
cõi thế có rất nhiều kẻ mượn danh Thần Thánh, khoác áo cà sa tô tượng Bụt để
kiếm tiền làm mất vẻ trang nghiêm của Thần Thánh Tiên Phật cùng danh dự của tôn
giáo chính thống không ít, cho nên ta đặc biệt trở lại đây lần nữa thâu thập các
dữ kiện để khuyên đời.
Ngục
Quan: Phải phải,
hai vị theo tôi vào trong, tôi thả vài tội hồn ra, để nó thuật lại những hành vi
xấu xa đê tiện của nó lúc còn tại thế cho Dương Sinh nghe.
Dương
Sinh: Đa tạ Ngục
Quan! Loài ong độc này bay lượn đầy trời, thấy tội hồn bèn sa tới đốt mọi tội
hồn đều bị châm, da thịt sưng húp, đầu nặng mắt hoa.
Ngục
Quan: Không chỉ vậy
thôi đâu, còn phát nóng lạnh nữa, vì loại ong độc này chứa nhiều nọc độc, tôi
kêu vài tội hồn tới để thuật rõ lúc còn sống phạm những tội gì. Mệnh Tướng Quân
tạm thả tội hồn ra khỏi ngục.
Tướng
Quân: Tuân lệnh
...Đã áp giải ba tội hồn tới.
Ngục
Quan: Tội hồn hãy
nghe đây, vị này là Phật Sống Tế Công còn vị kia là Dương Thiện Sinh thuộc Đài
Trung Thánh Hiền Đường, phụng chỉ viết sách Dịa Ngục Du Ký, tội hồn hãy thuật
rõ tội trạng lúc còn sinh tiền để làm tài liệu khuyên răn người đời.
Dương
Sinh: Xin hỏi tại
sao người phải tới đây thụ hình?
Tội
Hồn: Tôi thiệt là
không phải, lúc còn sống ở dương gian, tôi làm lý trưởng trong làng. Dân chúng
muốn lập miếu, tôi thay mặt thâu góp tiền bạc, rồi gian lận của chung, đem tiền
thâu được xài riêng. Sau khi chết mới rõ là đã ăn tiền của Trời Phật thì tội tôi
quá nặng, cho nên bị phán đày ở ngục này để thụ hình. Ong độc không chút tình
thương, châm đốt người quá đau đớn, nhức buốt chịu không nổi, Dương Sinh nhìn
tôi đây, toàn thân sưng đỏ. Người đời đối với chuyện thần minh phải thật rõ
ràng, tiền của thần thánh một xu nuốt cũng khó trôi, ong độc chích tôi là do báo
ứng. Ngoài ra thì không còn tội nào khác nữa.
Ngục
Quan: Mi làm lý
trưởng đáng lẽ phải vì dân chúng mà phục vụ tạo phước cho con cháu, dân chúng
địa phương muốn lập miếu là có lòng hoài niệm, ngưỡng mộ cùng kính mến Tiên
Thánh, mi lại nhân cơ hội đó làm tiền, tội khó mà tha thứ. Tội hồn thứ hai hãy
cung khai rõ những lỗi lầm lúc sinh tiền.
Dương
Sinh: Xin hỏi sư
phụ, bà đã xuất gia, tại sao lại không tới chốn thanh tịnh Tây Phương cực lạc mà
lại bị đày xuống địa ngục.
Tội
Hồn: A Di Đà Phật!
tội quá! Tội quá! Tôi qui y Thế Tôn thuở mười lăm tuổi, chuyên tu Phật pháp,
những tưởng tu thành chánh quả, song vì tự mình không kiên trì giữ đạo, bất luận
tiền của thiện nam tín nữ bố thí đều lén giấu xài riêng, không hề đem hết ra tu
bổ chùa chiền, mua đầu đèn nhang nến. Khi đọc kinh cuầ siêu cho Phật tử, thì chỉ
ê a cho có lệ, gặp lúc quyến thuộc của thiện tín qua đời mời tôi tới để tụng
kinh vãng sinh thì phải trả tiền, thù lao nhiều ít căn cứ vào số dòng, số trang
trong kinh có thể nói là "tiền nào của nấy". Nếu như Phật tử nghèo mà mời tôi
tới thì vẻ mặt rầu rĩ không vui, hối thúc tôi năm lần bảy lượt tôi cũng chẳng
buồn đi. Còn nếu gặp được nhà giàu, ắt tận lực bài trí đạo tràng để lấy lòng chủ
nhân. Chỉ vì lúc còn sống tham tiền tham của, sau khi chết, Thế Tôn đã không tới
tiếp, tôi còn bị đày xuóng Địa Ngục Ong Độc thụ hình, thống khổ vô cùng.
Ngục
Quan: Mi đã là Ni
tỳ khưu, xuất gia tu đạo, lấy thanh tịnh làm gốc rễ rèn luyện tâm tính, nhưng
lòng trần chưa dứt, ham hưởng thụ nên đã nhận tiền thay cho Phật, hành vi đó
không hợp với đạo của thế Tôn cho nên phán mi tới đây thụ hình.
Tế
Phật: Quy y Phật
môn là cốt bỏ tánh tục mà lập hạnh tánh thanh, mọi người đều mang họ "Thích"
trang nghiêm biết bao, y như Phật vậy, nhưng không vượt qua nổi sự khảo nghiệm
của hồng trần, chẳng nghĩ gì tới việc từ bi để độ chúng sinh, cái tâm thế tục
này khó mà phối hợp được với tâm bồ tát. Phải quiét tam tam tứ tướng cho sạch
mới có thể thấy được Thế Tôn. Tam độc, ngũ uẩn không bỏ thì phải luân hồi sáu
kiếp. Mong thiên hạ chúng sinh bất luận học đạo, học Phật, nếu như lòng trần
chưa dứt thì khó tới được thiên đường. Bữa nay thời gian đã trễ, hôm khác lại
tới hỏi nữa. Dương Sinh sửa soạn trở lại Hiền Đường.
Dương
Sinh: Đa tạ Ngục
Quan cùng Tướng Quân đã tiếp đãi nồng hậu, chúng tôi phải trở lại Hiền Đường,
xin tạm biệt chư vị.
Ngục
Quan: Có điều chi
thất thố, xin nhị vị bỏ qua cho, mong gặp lại để được góp ý.
Tế
Phật: Mau lên đài
sen.
Dương
Sinh: Con đã sẵn
sàng, xin ân sư trở lại Hiền Đường.
Tế Phật:
Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.