HỒI HAI MƯƠI CHÍN

 DẠO ĐỊA NGỤC ONG ĐỘC LẦN THỨ BA

 Phật Sống Tế Công

Giáng ngày mồng 3 tháng 4 năm Đinh Tỵ (1977)

 

Thơ:

Thần chiêm cứu thế bổn từ tâm

Đạo pháp song tu đức nghiệp thâm

Chỉ điểm mê tân bằng thánh khẩu

Giải nhân hoạ ách kiếp nan xâm.

Dịch:

Cứu đời thần dạy vốn ân cần

Phép đạo chăm tu nghiệp đức nên

Chỉ rõ bến mê bằng miệng thánh

Ngăn ngừa tai hoạ khỏi lan tràn.



Tế Phật:  Thần Thánh giáng cơ cứu thế là vốn có lòng từ tâm thương xót chúng sanh khổ não, nhưng lại bị bọn đạo giả, tiên giả dùng làm phương tiện kiếm tiền, chẳng hề thi hành lẽ đạo, nên bây giờ tội của bọn đó tăng lên một bậc. Thầy tướng tự xưng là "Miệng sắt", đó là những kẻ hút máu người không biết tanh, miệng chúng là miệng hổ lang. Bọn chúng là đám đồ để bất lương đã làm bại hoại danh ngài sư tổ ngành tướng học là Quỷ Cốc tiên sinh. Khi chết bị Diêm Vương phạt trọng hình, sau này còn bị chuyển kiếp, sinh làm chim bay lượn ở núi hoang Quỷ Cốc, há to miệng sắt kêu ríu ra ríu rít nghe điế cả tai. Bữa nay đã tới giờ dạo âm ti, Dương Sinh chuẩn bị lên đài sen.

Dương Sinh:  Xin tuân lệnh, khí trời nóng quá, còn đường ở địa ngục chẳng rõ có mát mẻ không?

Tế Phật:  Âm khí lạnh lẽo, lông tóc con dựng đứng, mau lên đài sen đừng kéo dài thời giờ.

Dương Sinh:  Thưa vâng, con đã sẵn sàng, xin ân sư khởi hành..

Tế Phật:  Đã đến nơi, mau xuống đài sen.

Ngục Quan:  Hoan nghinh nhị vị trở lại thăm bản ngục thêm lần nữa.

Dương Sinh:  Hôm nay lại đến Địa Ngục Ong Độc, Ngục Quan cùng Tướng Quân đã thân hành ra tiếp chúng ta.

Tế Phật:  Trên đời không thiếu gì kẻ mượn danh nghĩa thần thánh làm bại hoại thánh đức của chư thần, khiến chúng tôi phải hai ba lần đến Đại Địa Ngục Ong Độc kiếm tài liệu để tuyên bố những điều đã thấy ở âm phủ hầu khuyên răn người đời.

Ngục Quan:  Mời hai vị theo tôi vào trong nghỉ ngơi và dung trà.

Dương Sinh:  Bữa nay thời gian eo hẹp, chúng tôi không dám nghỉ ngơi, xin miễn thứ cho.

Ngục Quan:  Vậy cũng được, xin mời Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh vào trong ngục.

Dương Sinh:  Ong độc đầy phòng, lấy người làm tổ, bu kín thân tội hồn, không phải để hút mật mà là để chích nọc độc.

Tế Phật:  Tại thế ham ăn nhiều đồ ngon ngọt, cho nên tới đây phải uống no đồ cây đắng.

Dương Sinh:  Tội hồn thống khổ rên la, kinh hãi trốn chạy nhưng chẳng tìm ra lối thoát.

Tế Phật:  Đúng là "Thiên đường hữu lộ tha bất khứ, địa ngục vô môn ngạnh tiến lai." (Thiên đường có lối sao không tới, địa ngục cửa cài lại cố tìm).

Ngục Quan:  Hiện giờ nơi các miếu ở thế gian, có nhiều người mượn danh nghĩa thần thánh kiếm tiền, xã hội chỉ trích quá nhiều ảnh hưởng không ít đến uy danh của thánh Thần. Chốn Địa Ngục Ong Độc tội hồn ngày càng tăng khiến tôi cảm động thốt ra lời, tôi xin gọi vài tội hồn đại diện tới thuật lại những hành vi thất đức lúc còn sống để viết vào sách Địa Ngục Du Ký.

Dương Sinh:  Ngục Quan đã gia công khó nhọc quá nhiều để giúp đỡ thầy trò tôi hoàn thành nhiệm vụ mà Thần Thánh đã trao cho, quả là chịu ơn quá nhiều.

Ngục Quan:  Đó là bổn phận của tôi, xin đừng khách sáo. Tôi đã sai Tướng Quân dẫn giải hai tội hồn tới và giới thiệu Dương Thiện Sinh là môn đệ của Thánh Hiền Đường ở Đài Trung trên dương thế, được Phật Sống Tế Công dẫn đi xem xét tình hình ở âm phủ để viết sách khuyên đời, vậy tội hồn hãy mau thuật lại những hành vi sai trái ở dương gian.

Tội Hồn:  Lúc còn sống tôi ngụ tại cung nọ ở Đài Trung làm đồng cốt, giữ chức Trung Đàn Nguyên Soái. Ban đầu thần linh nhập vào xác tôi, mượn thân tôi mà giáng cơ cứu độ chúng sinh, quả  đã cứu chuộc được rất nhiều người, có rất nhiều bệnh bác sĩ chữa không khỏi đều được thần lực của Trung Đàn Nguyên Soái trị dứt. Về sau thấy người tin tưởng ngày càng đông, nhiều lúc Trung Đàn Nguyên Soái không nhập vào tôi, tôi cũng giả làm thần nhảy múa, khiến bệnh nhân càng nặng thêm. Lại thường mượn cơ hội đó mê hoặc thiện tín, nói là họ bị tai họa nghiệp chướng, bị ma quỉ nhập cần phải cúng lễ để giải trừ mới thoát khỏi vận xấu. Kẻ muốn tai qua nạn khỏi, phải đốt nhiều giấy tiền vàng bạc, giá phải trả từ một đến hai ba ngàn đồng không chừng. đó không phải là ý muốn thần thánh. Suốt đời kiếm được không biết bao nhiêu tiền, mua nhà lầu hưởng thụ sung sướng khoái lạc. Sau khi chết bị âm binh áp giải tới Đệ Tứ Điện ở âm phủ, Diêm Vương giận dữ nói "Mi làm đồng cốt ở Trung Đàn Nguyên Soái, lẽ ra phải ráng giữ thần khí cho dồi dào để cứu nhân độ thế, ngược lại mi lại mượn danh Thần Thánh để kiếm tiền, công cứu người còn thua tội kiếm tiền. Tội nặng hơn công, cho nên phán đày ở Địa Ngục Ong Độc để chịu khổ." Hàng ngày ong độc chích đau chịu không nổi. Lúc sóng dao kiếm chém thân cũng không đau bằng bây giờ bị ông đốt, đau nhức thấu tim gan. Hối hận thì đã trễ rồi. Gởi lời nhắn với thế gian là đã làm đồng cốt thì phải giàu lòng cứu nhân độ thế, đừng nửa đường phản bội, mượn việc của Thần mà gạt người lấy tiền lấy bạc, mới mong tránh khỏi đi theo vết nhơ của tôi.

Tế Phật:  Đồng cốt cứu thế, đó là truyền thống của đạo giáo, nguyên là để phù trợ cho thầy thuốc cõi phàm không đủ khả năng, lấy thần y mà trị, thể hiện đức hiếu sinh của Thượng Đế. Hậu thế nếu dựa vào đó để kiếm tiền, bội nghịch ý  hiếu sinh của Trời. Có thể nói đó là lối của người lên đồng. Làm đồng cốt cứu thế nếu sinh hoạt bình thường để tuỳ ý người ta quyên góp thì không có gì lầm lỗi. Nếu như mượn cớ đó để kiếm tiền như lối mua bán "thuốc Thánh" ắt biến thành "thần cướp". Pháp luật dương gian không thuận thì luật pháp ở cõi âm cũng chẳng tha.

Ngục Quan:  Kêu tội hồn thứ hai hướng Dương Thiện Sinh khai rõ ác nghiệp lúc còn tại thế.

Tội Hồn:  Lúc còn sống, tôi là thầy tướng nghiên cứu tướng học, bôn ba giang hồ, thường thiết lập bàn coi tướng ở giữa chợ, chỉ rõ điểm mê của người đời. Có lần, nhơn làm ăn không khá thì gặp một thanh niên nhờ tôi chỉ dạy, tôi thấy y ăn mặc sang trọng như người ngoại quốc ben khua môi múa mỏ đoán bậy là y sắp bị cướp  tới nơi rồi, phải giải cái hạn hung sát đi, còn không tương lai vô  cùng đen tối.Tôi có học được môn bùa chú có thể thay sao hoán tinh. Thanh niên đó tin ngay là thiệt, bèn rớt trúng vào tròng của tôi. Tôi cúng giải hạn xong bèn đòi tiền thù lao là $5.000. Từ đó trở đi tôi thi hành hoài cái "tuyệt chiêu" đó để gạt người ta lấy tiền. Sau khi chết Diêm Vương thét mắng bảo tôi là: học tướng pháp mà thiếu đạo đức, gạt người lấy tiền, phán đày tôi tại Địa Ngục Ong Độc mười hai năm. Tới giờ mới được hơn ba năm, ngày chịu khổ còn nhiều lắm, ong độc không cho mật ngọt mà chỉ cho kim chích nọc độc, toàn thân sưng u, đau nhức cùng ngứa ngáy lắm, hối hận thì đã trễ.

Tế Phật:  Lúc sống nói ngon nói ngọt, lời lời như hoa nở, ngươi nói ngươi thần thông quảng đại, nhưng lại giống y như con ong độc, hại người nhiều, cứu người ít, cho nên phải chịu báo ứng. Khuyên các nhà tướng số trên thế gian học đạo tu thân dùng chân lý chỉ rõ bến mê cho người, giải quyết nghi nan cho đời thì ắt công đức vô lượng. Ngược lại, nếu nói bậy để móc hầu bao của người thì không đáng gọi là thầy tướng, địa ngục ắt có chỗ dành sẵn cho vậy. Hôm nay thời gian eo hẹp, chúng ta sửa soạn trở lại Hiền Đường.

Dương Sinh:  Xin hỏi Ngục Quan là có phải bọn "thần cướp" sau khi chết đều bị giam tại ngục này phải không?

Ngục Quan:  Không nhất thiết như vậy, có kẻ chuyên môn gạt nữ sắc, trường hợp đặc biệt này thì giam tại ngục khác. Ngục này chỉ giam một số mà thôi.

Dương Sinh:  Vì thời giờ đã trễ, đa tạ Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân đã chỉ giáo cho. Thầy trò tôi xin cáo biệt.

Ngục Quan:  Lệnh cho Tướng Quân cùng đám tuỳ tùng tiễn chân hai vị.

Tế Phật:  Đa tạ Ngục Quan, chúng tôi xin từ biệt, Dương Sinh chuẩn bị rời ngục, mau lên đài sen.

Dương Sinh:  Con đã sẵn sàng, xin ân sư trở lại hiền Đường.

Tế Phật:  Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.



© Copyrighted tamlinh.net