HỒI HAI MƯƠI SÁU
DẠO ĐỊA NGỤC CẮT GÂN CHẶT XƯƠNG
Phật
Sống Tế Công
Giáng ngày mồng 16 tháng 2 năm
Đinh Tỵ (1977)
Thơ:
Đại khai lợi thị hảo kinh doanh
Đồng tẩu vô khi bách nghiệp
thành
Đổ thủ trịch khai thiên lý
tuyệt
Hoạnh tài thả mạn luận thâu
doanh.
Dịch:
Ham lời mở chợ để kinh doanh
Già trẻ tham gia bách nghệ
thành
Tay lật quân bài thiên lý hết
Tham tiền khoan nói chuyện công
danh.
Tế
Phật: Bữa nay đã
tới giờ dạo địa ngục, Dương Sinh mau lên đài sen.
Dương
Sinh: Tuân lệnh,
con đã sẵn sàng, mời thầy khởi hành.
Tế
Phật: Đã tới nơi,
mau xuống đài sen.
Dương
Sinh: Trước mắt là
Ngục Cắt Gân Chặt Xương, trên cửa ngục có viết rõ. Ngục Quan cùng Tướng Quân
cũng ra trước cửa nghinh tiếp chúng ta. Xion cúi đầu ra mắt Ngục Quan cùng chư
vị Tướng Quân. Đệ tử là Dương Sinh theo thầy Phật Sống Tế Công đến quý ngục
phỏng vấn. Mong được giúp đỡ nhiều.
Tế
Phật: Hôm nay ta
phụng chỉ dẫn Dương Sinh tới quí ngục tham quan để viết sách. Hiện thời thế đạo
đảo điên, chỉ ca tụng vật chất mà không tu dưỡng tinh thần, tham sân lợi lộc
không chừa một thủ đoạn nào, chỉ cốt sao có được nhiều tiền mà thôi. Vậy thì cái
lương tâm Trời ban thế nhân để đâu? Cho nên chỉ toàn thấy nói " Lương tâm không
bằng tiền" thật đáng buồn! Nhân Thánh Hiền Đường ở Đài Trung thuộc Nam Thiên Bộ
Châu phụng chỉ phát huy đạo giáo để kéo lại lòng người đang sa ngã qua việc viết
sách để khuyên đời, sự nghiệp ở trần gian thật là chói sáng. Bởi vậy Ngọc Đế đã
ban thưởng cùng đặc biệt ban sắc lệnh viết sách Địa Ngục Du Ký, cho nên Dương
Sinh được ta hướng dẫn dạo thăm âm phủ rồi đem tình hình ở các ngục viết vào
sách để người đời hiểu rõ. Bữa nay tới quí ngục là mong được chỉ giáo cặn kẻ
cho.
Ngục
Quan: Tế Phật nói
đúng lắm. Hai vị chịu tân khổ để thi hành lệnh việt sách, chúng tôi cũng tiếp
nhận được điện văn cho biết trước, mọi việc đều rõ ràng. Kính mời hai vị theo
tôi vào trong tham quan.
Dương
Sinh: Bọn quỉ tốt
tàn nhẫn lắm. Chúng dùng dao bén chặt đứt hết tay tội phạm, khiến ai nấy đều la
hét thảm khóc, nhưng vì thân thể bị trói chặc vào cột hình chữ thập, chẳng còn
cách nào thoát khỏi.
Ngục
Quan: Bản ngục là
Ngục Cắt Gân Chặt Xương, quỉ binh dùng dao sắt cắt đứt hết gân tay của tội hồn,
cùng lóc thịt quăng cho chó sắt ăn, cuối cùng mới chặt đứt lìa xương tay, kẻ thụ
hình cực kỳ thống khổ.
Dương
Sinh: Tôi thấy các
tội hồn bị hình phạt đều hôn mê bất tỉnh, phía bên kia có nhiều chó đen đang
thản nhiên ngồi nhai những cánh tay của tội nhân. Ở dương gian chó chỉ nằm dưới
gầm bàn, gặm xương cá, gà, heo v.v...do chủ liệng cho, còn chó mà ăn thịt người
để sống thì chưa hề thấy, xin hỏi Ngục Quan mấy con chó đen kia từ đâu tới vậy?
Ngục
Quan: Chó đó gọi
là"chó sắt", ngục nào ở âm phủ cũng có, chuyên ăn thịt người để sống, vì nó
không có nhân tính nên gọi là "chó sắt". Nếu như chó ở dương gian tính linh thật
sáng suốt, biết giữ nhà cửa và trung thành với chủ. Hiện tại người đời còn nuôi
các loại chó quý cực kỳ khôn ngoan, sống gần như người, thậm chí còn được ngủ
chung cả với chủ. Nhưng với chó ở địa ngục thì khác nhau xa. Để trừng phạt hạng
người không còn nhân tính, mê muội tới mức mất hết thiên tính, vì vậy mà âm phủ
mới phải nuôi loại chó sắt để nó ăn thịt người. Đó là lẽ báo ứng, cho nên nói
"lòng lang dạ chó" tức là chỉ loại này vậy.
Ngục Quan
nói rất đúng, người đã không có lòng trung nghĩa thì không thể so với chó được.
Nhìn mấy tội hồn này thấy họ phải chịu những hình phạt thảm thương quá, không rõ
đã phạm phải tội gì?
Tế
Phật: Để ta dùng
quạt bồ quạt cho tội hồn tỉnh lại, kể rõ lại các tội đã phạm, hãy nhìn ta hoá
phép.
Dương
Sinh: Quả nhiên
thấy mọi tội hồn tỉnh táo, khôi phục lại thân thể.
Ngục
Quan: Tôi tạm thả
ba tội hồn để nó cung khai cùng Dương SInh hầu viết vào Địa Ngục Du Ký. Ra lệnh
cho tội hồn này mau khai hết tất cả tội ddã phạm lúc còn tại thế khiến sau khi
chết phải đày ở đây.
Tội
Hồn: Tôi xin khai, xin khai. Đau quá đi thôi! Con cháu tôi ở dương
gian đâu có biết tôi ở âm phủ đau khổ tới mức này, mà nghĩ người ta sau khi
chết đi là hết. Lúc tôi còn sống làm nghề bán trà, vì ham nhiều lời bèn nghĩ tới
cách cân gian. Như một cân trà khô là mười sáu lượng, mà tôi chỉ cân có mười bốn
lượng. Suốt một đời buôn gian cân thiếu, mặc dầu thương nghe người ta nói buôn
bán cần phải thực thà, nếu ăn gian nửa cân ở kiếp này thì kiếp sau phải trả tám
lượng. Nhưng tôi không thàm nghe, chẳng giữ chút lương tâm. nào ngờ sau khi chết
đi, hồn tới âm phủ, đến trước đài gương soi ác nghiệp, tất cả các tội lỗi xấu xa
lúc sống hiện rõ ra, bị Tứ Điện Minh Vương phán đày mười năm ở Ngục Cắt Gân Chặt
Xương này. Hằng ngày bị đem ra cắt gân lóc thịt, quỉ sứ lóc tay tôi như người
đời lóc cá. Hối hận thì đã muộn, hỡi những kẻ buôn bán tại thế gian phải hết sức
lương thiện, chớ tham lợi nhỏ, cân lường gian lận, hình phạt ở địa ngục khắc khe
lắm, chẳng thể tránh khỏi đâu. Minh Vương ghét các người này lắm, cho nên Ngài
coi chừng rất nghiêm, quỉ sứ lại quá nhẫn tâm. Bây giờ hối hận thì đã muộn.
Ngục
Quan: Ai biểu mi
cân lường gian lận? Hiện tại tới địa ngục bị quỉ sứ sửa trị hai tay để hết dám
còn làm bậy. Lệnh cho tội hồn thứ hai mau tới khai rõ những hành vi bất chính
lúc còn tại thế để Dương Thiện Sinh ở Thánh Hiền Đường trên dương thế thấu rõ.
Tội
Hồn: Tuân mệnh. Lúc còn sống, vì gia đình nghèo nên không được học
hành, bèn làm nghề mua bán đồ phế thải để sinh sống. Hằng ngày đạp chiếc xe ba
bánh đi khắp nơi mua đồ phế thải như giấy lộn, sắt vụn, áo quần, giày dép rách
v.v... Vì nghe một người bạn đồng nghiệp nói nếu mua các loại đồng sắt phế thải
mà cân đúng thì không lợi bao nhiêu, phải cân gian thì mới lợi nhiều. Tôi ben
làm theo, người bán đồ đứng ngoài nhìn vẫn thấy tôi cân đúng, kỳ thực bị tôi lừa
mà không hay. Những món đồ đáng lý cân nặng cả mười cân, tôi chỉ cân còn có bảy,
người bán đồ cũ chẳng hay vì bán được là tốt rồi. Suốt đời tôi cân gian, thâu
lợi không biết bao nhiêu mà kể. Sau khi chết Diêm Vương giận quá, mắng tôi là
mua đồ cũ gian lận, làm tổn hại âm đức. Hiện bị đày ở ngục này mười lăm năm.
Hằng ngày bị đem ra hành tội, bị âm binh khinh khi, chửi mắng, khổ sở nói không
nổi. Kính mong Thiện Sinh thương tôi mà xin giảm hình phạt giùm để tôi sớm thoát
khổ. lạy ta, lạy tạ.
Dương
Sinh: Thưa ân sư!
Tội hồn này đã khai rất thành thực, nghĩ tình cảnh thật đáng thương, áo quần
rách rưới, con muốn cứu giúp họ một đôi phần.
Tế
Phật: Chúng ta
phụng chỉ viết sách, không nên can thiệp vào chuyện của người khác, để Ngục Quan
xử lý tiện hơn.
Ngục
Quan: Lúc sống tay
không trong sạch, bây giờ nên để cho quỉ sứ lóc da xẻo thịt, chặt xương, cắt
gân. Đó không phải là tính cẩn thận từng cân sao? Nếu gân thịt còn đâu đớn thì
không phải là nam nhi. Người con trai có tội thì phải can đảm chịu đựng, chớ có
van lơn. kêu tội hồn thứ ba tới, mau đem chuyện thất đức lúc còn tại thế khai ra
cho Thiện Sinh nghe để còn viết vào sách Địa Ngục Du Ký hầu khuyên răn cá hạng
cờ bạc hư hỏng ở thế gian.
Tội
Hồn: Lúc còn tại thế, chồng tôi là một công chức hạng trung, khi
chồng đi làm, con đi học, thấy tôi ở nhà một mình rảnh rang, mấy bà ở lối xóm rủ
tôi đi đánh mạt chược. Lúc đầu tôi không biết, họ liền dạy tôi, lần lần không
những tôi biết đánh đủ các loại bài. Tuy thua mạt chược chẳng đáng là bao, nhưng
từ khi say mê đỏ đen, tôi đã bỏ bê chồng con nhà cửa, lang thang khắp các sòng
bài. Chồng tôi năn nỉ khuyên can, tôi bỏ ngoài tai, nên gia đình thường có
chuyện xào xáo. Bốn năm trước nhân bị bệnh tim mà chết. Khi đến địa ngục thì
Diêm Vương xử phạt đày ở ngục này, còn nửa năm nữa mới mãn hạn. Khuyên các bạn
phụ nữ ở thế gian nên giữ âm đức, chăm lo gia đình, không nên bắt chước tôi để
sau khi chết tránh khỏi cực hình hai tay bị chặt cụt, thân thể chẳng còn giống
như khi sống.
Ngục
Quan: Đàn bà là chủ
trong gia đình mà quên đi trách nhiệm tề gia nội trợ, ra ngoài chơi bời cờ bạc,
làm bại ngoại phong tục xã hội, nhưng người này lúc còn sống không gian xảo cùng
lấy nghề cờ bạc để sinh nhai nên Diêm Vương đã giảm khinh .
Dương
Sinh: Xin hỏi Ngục
Quan, mấy người sinh sống bằng nghề giang hồ cờ bạc, chuyên môn cờ gian bạc lận,
không rõ bị trừng phạt ở đâu.
Ngục
Quan: Những tội hồn
đó không thuộc quyền bản ngục mà do Đệ Thất Điện Thái Sơn Vương nghiêm trị.
Khuyên thế gian, phàm đã phạm tội trên, nên mau sửa lỗi cùng in tặng quyển Địa
Ngục Du Ký để khuyên đời thì tội ấy có thể giải trừ, sau khi chết khỏi đến địa
ngục này thụ hình.
Tế
Phật: Thời giờ
đãhết, chúng ta sửa soạn trở lại Hiền Đường.
Dương
Sinh: Đa tạ Ngục
Quan đã chỉ giáo, chúng tôi phải về lại dương gian, xin giã từ.
Ngục
Quan: Miễn lễ, xin
kính tiễn nhị vị.
Tế
Phật: Dương Sinh,
mau ra khỏi ngục, sửa soạn lên đài sen.
Dương
Sinh: Con đã sẵn
sàng, xin ân sư trở lại Hiền Đường.
Tế
Phật: Đã tới Hiền
Đường, Dương SInh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.