HỒI HAI MƯƠI LĂM

 DẠO ĐỊA NGỤC ĐÂM HỌNG

 Phật Sống Tế Công

Giáng ngày mồng 6 tháng 2 năm Đinh Tỵ (1977)

 

Thơ:

Diên mạt vô già kích lãng dương

Thương nhân lan thiệt thiếu khai trương

Hoa ngôn loạn phóng chung khô tạ

Xảo ngữ nan sanh nhất nhật hương.

Dịch:

Nước miếng dâng trào sóng đại dương

Hai người múa lưỡi cốt khoa trương

Lời hoa nở loạn rồi khô rụng

Nói xạo khó bền một buổi hương.



Tế Phật:  Đời người đầy những hỉ, nộ, ái, lạc cùng buồn vui tân hợp, do đó tu đạo rồi mà nói cũng không phải dễ. Nên giữ lấy chân tâm tự tại, phải có dịp công phu, không phải chỉ miệng nói suông, mà phải có đức hạnh thành thực lập làm nền tảng cho đạo, nếu không vậy dù có giảng giải cách nào đi nữa thì cũng giống như hoa trôi nước chảy không gây nổi lòng tin cùng động lực. Bữa nay chuẩn bị dạo âm ti, Dương Sinh mau lên đài sen.

Dương Sinh:  Bạch thầy, tai sao thầy lại thở dài không vui.

Tế Phật:  Nhân tâm bất đồng, ngôn ngữ đạo nói ra cũng chẳng  giống nhau. Người cho mai là đắng, người lại cho là ngọt, kẻ nói ngọt, kẻ nói đắng, người lại cho là ngọt, kẻ nói ngọt, kẻ nói đắng, đem chuyện đại đạo viên thông ra nói một cách mơ hồ, khiến người ta bấn loạn, chẳng hiểu phải như thế nào mới hay được.

Dương Sinh:  A ha! Người tu đạo nên rõ một điều là cần giữ cái tâm tròn đầy, cho dù ngoại cảnh đảo điên, mình vẫn an nhiên tự tại.

Tế Phật:  Con cũng khá thông minh, ta nghĩ sai một chút là rơi ngay vào mê hồn trận, bây giờ nghĩ lại thấy đại đạo quang minh. Thôi chớ nói nhiều, mau lên đài sen.

Dương Sinh:  Tuân lệnh.

Tế Phật:  Đã tới nơi, xuống đài sen tham quan.

Dương Sinh:  Phía trước Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân đang tới kìa . Tôi là môn sinh của Quan Ân Chủ ở Thánh Hiền Đường, đêm nay đến quí ngục tham quan, xin được chỉ giáo.

Ngục Quan:  Xin hai vị chớ quá lễ phép, bản ngục là Ngục  Đâm Họng trực thuộc sự cai quản của Đệ Tứ Điện, nhân tiếp được sắc lệnh của Minh Vương, biết Tế Công Hoạt Phật cùng Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường bữa nay sẽ thân hành tới bản ngục tham quan, có điều chi thất lễ, xin lượng thứ cho.

Tế Phật:  Xin Ngục Quan chớ khiêm tốn, thầy trò chúng tôi phụng mệnh dạo thăm địa ngục để viết sách, bữa nay tới quí ngục là cốt mong Ngục Quan cùng Tướng Quân giúp đỡ Dương Thiện Sinh thấu tỏ sự tình.

Ngục Quan:  Xin tuân lệnh, mời hai vị theo tôi vào ngục để thấy rõ những hình phạt của các tội hồn.

Dương Sinh:  Trên cửa đề Ngục Đâm Họng khiến tôi cảm thấy khổ đau không nói nổi.

Ngục Quan:  Hãy theo tôi vào trong, chớ kéo dài thời giờ.

Dương Sinh:  Quả không sai, trong ngục tiếng than khóc chấn động điếc cả lỗ tai, âm binh dùng dùi nhọn hung hãn xông tới đâm thẳng vào miệng tội hồn đang bị trối ở một cây cột, giống như muốn đâm cho chết, tội hồn rống lên thê thảm, chẳng khác nào cảnh đồ tể thọc huyết heo. Không rõ tội hồn đã phạm phải lỗi gì mà phải chịu hình phạt đau đớn mức này?

Ngục Quan:  Tội hồn hãy thuật lại tất cả những hành vi ác đức lúc còn sống cho Dương Sinh thuộc Thánh Hiền Đường ở dương gian rõ.

Tội Hồn:  Miệng tôi đau đớn chịu không nổi, vả lại trước đây tôi đã thâụt rõ với Diêm Vương rồi, tại sao bay giờ còn bắt tôi thuật nữa?

Tế Phật:  Bần tăng tới đây là muốn cùng tội hồn hoá duyên, tại sao tội hồn không chịu thuật lại những hành vi lúc còn sống?

Ngục Quan:  Đây là Phật Sông Tế Công, người phụng chỉ dạo âm phủ viết sách, nếu như mi không chịu thuật lại tức là mi phạm tội nghịch chỉ, mi chịu đựng nổi Ngục A Tỳ hả Mi muốn tới đó phải không?

Tội Hồn:  Bởi vì hòa thượng là Phật Sống tế Công, lúc còn tại thế tôi đã từng nghe đại danh ngài, thật dáng chết, xin Phật Sống tha thứ cho tôi, sau đây tôi xin thuật lại ác nghiệp lúc còn tại thế: Lúc tôi còn ở dương gian, vì có giọng ca thiên phú, có biệt tài hát xướng nên tôi thường tới các nhà hàng, các hí viện trình diễn, cũng từng được các nhà thuốc mời đến hát để quảng cáo cho các việc thương mãi, kinh doanh của họ. Trong giới sinh hoạt ca hát, để chìu theo thị hiếu thấp hèn của khán  thính giả, tôi thường trình bày các bài hát dâm ô do chính tôi sáng tác, hoặc phụ diễn các động tác khích dục, khán giả ở dưới vỗ tay haon nghênh rầm rộ. Sau khi chết bị Diêm Vương xử tội, cho rằng tôi cả đời không hát một bài ca ái quốc, một bài ca làm phấn chấn lòng người để giáo dục tâm tính nhân loại, mà toàn là các bài ca làm đồi phong  bại tục, hạ cấp nghe không lọt lỗ tai, có hại cho xã hội cùng phong tục, cho nên đã xử đày tôi 10 năm tại Ngục Đâm Họng. Hàng ngày bị xử dùi sắt đâm vào miệng, thiệt là có miệng mà không nói được. Lúc tại thế sống truỵ lạc, còn thêm bao tội khác, sau khi mãn hạn đày ở đây xong, còn phải bị đày tiếp ở ngục khác, theo như lời Ngục Quan đã cho tôi biết như vậy. Bây giờ nghĩ lại hối hận thì đã trễ rồi. Hy vọng các ca sĩ tại thế gian chớt hát các bài dâm ô mà chỉ nên hát các bài có ý nghĩa. Nếu khôhg sau khi chết miệng lưỡi sẽ toàn hưởng những bài có hương vị đắng cay, đau khổ.

Ngục Quan:  Nhắn nhủ các ca sĩ ở thế gian nên hát những bài ca phấn chấn nhân tâm, chớ hát những bài tình tự sướt mượt làm mềm lòng thanh niên nam nữ, mà phải hát những bài lành mạnh để cho thanh niên phấn khởi tinh thần. Nêu không sẽ tạo thành khẩu nghiệp, khi chết sẽ bị đày xuống địa ngục. Kêu thêm tội hồn thứ hai ra đây để nó thuật lại tất cả những hành vi phạm pháp lúc còn tại thế cho Dương Sinh nghe.

Tội Hồn:  Miệng tôi đau đớn lắm, hãy còn đang chảy máu. Nghĩ lại lúc còn sống, vì cá tính ưa hướng ngoại, sau khi lấy chồng, thường cùng chồng gây lộn, mở miệng là chửi trời trách đất, hay gây lộn với phụ nữ hàng xóm. Thường thường tôi hay đặt điều nói xấu kẻ khác, làm cho gia đình họ bất hoà. Có một người láng giềng mà tôi thường hay gây lộn, để báo thù tôi bèn đặt điều là "vợ của hắn ngoại tình với kẻ khác bị tôi bắt gặp". Một đồn mười, mười đồn trăm, gây phong ba cho gia đình người ta. Tôi cũng thường phá nhân duyên của kẻ khác, ngoài ra tôi thường nói có thành không, không thành có quá nhiều. Sau khi chết Diêm Vương phán 8 năm ở Ngục Đâm Họng. Ngoài ra còn các tội khác, tôi không dám khai nhiều hơn nữa.

Ngục Quan:  Phải lắm, cái miệng xấu xa của mi đã tạo nên nghiệp chướng quá nhiều.

Tế Phật:  Thời giờ ngắn ngủi, mình phải sửa soạn trở lại Hiền Đường, Dương Sinh còn điều chi thắc mắc nữa không?

Dương Sinh:  Xin được phỏng vấn thêm một tội hồn nữa về hành vi phạm pháp lúc còn sinh tiền.

Ngục Quan:  Mau khai rõ những tội mà mi đã phạm khi còn sống cho Dương Sinh nghe.

Tội Hồn:  Lúc còn ở tại thế gian, vì cha tôi biết làm thuốc, biết dùng dược thảo chữa bệnh cho người. Tôi thường xem cha tôi bốc thuốc cho bệnh nhân, do đó tôi cũng biết được chút đỉnh về thuốc men. Sau khi cha tôi mất, các bệnh nhân tới xin điều trị, tôi bèn nói: "những môn thuốc gia truyền cha tôi đã truyền hết cho tôi, bất cứ căn bệnh khó tới mức nào tôi cũng điều trị hết, nhưng có điều các loại thuốc đó đều lấy ở trên núi cao, khó khăn lắm lắm bởi toàn là kỳ trân dược thảo". Người bệnh nào cũng tin là thật, tôi bèn lên giá bán mắc. Trong đó cũng có kẻ tôi trị hết bệnh, cũng có kẻ tiền mất tật mang, bởi thuốc không công hiệu. Có kẻ hỏi tôi về bí quyết môn thuốc gia truyền, tôi đều từ chối chẳng hề tiết lộ, chỉ kẻ nào  trả thù lao tôi mới dạy cho. Cả đời tôi kiếm được không biết bao nhiêu là tiền. Sau khi chết ngờ đâu Diêm Vương xử đày tôi tại ngục này để chịu tội, giờ hối hận thì đã trễ rồi.

Ngục Quan:  Mi thật khéo sử dụng ba tấc lưỡi, hễ mở miệng là nào như "bí mật gia truyền". Mi chẳng hiểu  "bí mật gia truyền" là gì hết. Tuy vậy mi cũng có công giúp đời, chỉ vì đòi giá quá cao làm mất lương tâm của nghề thầy thuốc cho nên mới xử tội mi. Phàm người đời nếu ai còn giữ được "bí mật gia truyền" đều phải công khai tuyên bố để cứu đời, không được giấu diếm làm của riêng để kiếm tiền. Cũng không được nói dối thuốc xấu là thuốc tốt, nếu không vậy thì miệng lưỡi tạo thành khẩu nghiệp phải đày xuống Ngục Đâm Họng này vậy.

Tế Phật:  Thời giờ đã hết rồi, Dương Sinh sửa soạn trở lại Hiền Đường. Đa tạ Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân. Chúng tôi xin cáo từ.

Dương Sinh: Đa tạ Ngục Quan đã chỉ giáo kỹ càng cùng tiếp đãi nồng hậu.

Ngục Quan:  Thân tiễn nhị vị, nếu như sau này quí vị còn có điều gì muốn tỏ tường thêm, xin cứ tự tiện ghé thăm.

Dương Sinh:  Con đã sẵn sàng mời ân sư khởi hành.

Tế Phật:  Phàm kẻ ưa nói dóc cùng đặt điều nói sau lưng kẻ khác, đàn bà tính tình không ôn tồn hoà nhã, phá hoại hôn nhân, hạnh phúc gia đình người ta, hỗn láo cả với các bậc trượng thượng đều phải sửa đổi tính tình, nếu không sau khi chết sẽ bị đày xuống Ngục Đâm Họng. Do đó nếu biết hối lỗi, tai hoạ sẽ biến đi, phúc lộc sẽ tới. Đã tới Thánh Hiền Đường. Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.


© Copyrighted tamlinh.net