HỒI HAI MƯƠI BA

 DẠO ĐỊA NGỤC ĐỔ THUỐC

 Phật Sống Tế Công

Giáng ngày mồng 19 tháng 1 năm Đinh Tỵ (1977)

  

Thơ:

Nguỵ dược dong y thực hại nhân

Tham tiền tổn đức nghiệt tuỳ thân

Hoa Đà tế thế thi nhơn thuật

Bồ Tát tâm trường hoá ngọc tân.

Dịch:

Thuốc giả giết oan vẫn cố dùng

Tham tiền tổn đức nghiệp đeo mang

Hoa Đà cứu thế ban ơn phước

Tấc dạ bồ đề hoá ngọc trong.

 

Tế Phật:  Thế gian không thiếu gì kẻ đánh mất lương tri, mê say tiền bạc, không nghĩ tới đạo đức, như thầy thuốc dở làm chết người, thậm chí chế thuốc giả bán lấy tiền, coi mạng sống con người như cỏ rác, tội ác ngập trời, luật pháp của dương gian tuy nghiêm ngặt nhưng vẫn còn những con thiêu thân không sợ lửa, đem mạng sống ra thử thách pháp luật. Sau khi chết, xuống địa ngục thống khổ không kể xiết, nếu chẳng tin, để ta dẫn Dương Sinh xuống địa ngục hầu chứng minh lời ta nói là thật. Hôm nay sửa soạn dạo âm ti. Dương Sinh lên đài sen.

Dương Sinh:  Không rõ bữa nay mình đi đâu?

Tế Phật:  Đến ngục giam trực thuộc Đệ Tứ Điện, mau sửa soạn lên đường.

Dương Sinh:  Con đã sẵn sàng xin ân sư khởi hành.

Tế Phật:  Đã tới nơi, xuống đài sen.

Dương Sinh:  Tới cửa ngục, nghe tiếng than thở cùng nhiều tiếng ói mửa, trên cửa ngục có đề: Ngục Uống Thuốc. Hai vị Tướng Quân đầu trâu mặt ngựa áp giải nhiều nam nữ tội hồn vào ngục. Kìa, Ngục Quan cùng Tướng Quân thân hành ra phía trước đón tiếp chúng ta, Dương Sinh mau tiến lại cvái chào.

Ngục Quan:  Rất vui mừng được đón tiếp Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh từ Thánh Hiền Đường tới thăm bản ngục. Trước đây ít phút tôi có nhận được sắc chỉ của Chúa Công dạy, nên được biết nhị vị sẽ xuống thăm bản ngục hầu tìm rõ thực trạng để viết vào sách Địa Ngục Du Ký cho người đời hiểu rằng địa ngục là có thật, xin mời hai vị theo tôi.

Dương Sinh:  Đa tạ sự tiếp đón nồng hậu của Ngục Quan. Hai bên cửa ngục chất từng đống dược phẩm đủ các loại. Tiến lại gần coi thì thấy có đủ các loại nhãn hiệu của bao thứ tiếng như Hoa, Anh, Nhật v.v... bao che trông thật khéo đẹp. Xin hỏi Ngục Quan, có phải quí ngục cũng buôn bán dược phẩm? Nếu không tại sao ở đây lại bày biện đủ các thứ thuốc thế này? Đến ngay các nhà thuốc lớn ở dương gian cũng không trưng bày số lượng thuốc lớn lao như vậy.

Ngục Quan:  Bản ngục tuyệt nhiên không buôn bán thuốc men. Đây là các thứ thuốc người phàm ở dương gian làm giả. Ở cõi trần chế tạo một vật gì thì ở âm phủ tức khắc hiển hiện ngay ra hình tượng đó. Cho nên chế tạo một lò thuốc giả, hiện ra ngay ở âm phủ, chứng cớ tội lỗi của dương gian lộ ra ngay tại đây, không sai một mảy may, như mặt trăng mặt trời đối chiếu. Điểm này người đời nên biết, đừng nói rằng trong nhà kín có thể làm chuyện xấu xa, nên biết rằng trong chỗ tối tăm cũng có quỉ thần giám sát . Nếu không vậy tội ác của người đời làm sao theo dõi được mà trừng phạt ? Chương Thái Thượng Cảm Ứng có nói: "Hoạ phước vô môn duy nhân tự chiêu. Thiện ác chi báo, như ảnh tuỳ hình" (Hoạ phước không có cửa, chỉ do người tự chuốc. Thiện ác quả báo, như bóng theo hình). Điều đó đúng với lẽ này vậy.

Tế Phật:  Người đời phần lớn không tin nhân quả, nên biết rằng báo ứng của thiện ác, như bóng với hình dưới bóng đèn sáng, người ta có thể thấy hình bóng của chính mình. Khi vào nhà kín không thấy được bóng, vì lẽ đó cho rằng thần không biết quỉ không hay. Nào ngờ trong nơi đen tối, là nơi cư trú của quỉ thần, tự mình đút đầu vào lưới, còn trách gì ai?

Ngục Quan:  Mời hai vị vào trong ngục tham quan.

Dương Sinh:  Trong ngục đều có chấn song sắt vây quanh, cho nên thấy rõ các tội hồn khóc lóc kêu la, âm binh đang dùng từng thùng từng thùng trong có các vật màu đen đổ vào miệng các tội hồn, kẻ nào cũng cố tránh né để cho thuốc khỏi đổ vào miệng mình.

Tế Phật:  Ta dẫn con đến chỗ này xem các giai đoạn đã qua của một tội hồn bị phán đến ngục này.

Ngục Quan:  Được, để tôi dẫn Dương Sinh vào trong ngục thăm quan.

Dương Sinh:  Thiệt là đáng thương, tội hồn này hôm trước ở Đệ Tứ Điện mặt mày hãy còn hồng hào, mới có ba ngày thôi, hiện tại không còn chút máu, tai mắt mũi miệng gò má đều bị chất nước đen dính đầy, không rõ là chất gì?

Ngục Quan:  Tội hồn lúc tại thế chuyên chế tạo thuốc giả làm hại rất nhiều người. Sau khi chết bản ngục dùng thuốc màu đen đổ cho uống, loại thuốc này rất đắng, lại có chứa độc tố, khó nuốt trôi, một khi vào miệng thì ruột gan quặn thắt, vừa đau đớn vừa muốn ói, nhưng ói không ra, đó là sự báo ứng của việc chế thuộc giả.

Dương Sinh:  Tội hồn mặc âu phục này mình mẩy cũng ướt đẫm thuốc màu đen, dơ dáy chịu không nổi, hai mắt thất thần.

Tội Hồn:  Xin cứu mạng tôi! Hỡi Hoà Thượng đại Phật Tổ cùng người cõi trần, hãy mau giải cứu cho tôi, tôi chịu không nổi nữa. Xin bái lạy, như cứu được tôi, kiếp tới tôi xin làm trâu chó để báo đáp ân đức cao dày. Trên dương gian tôi còn nhiều tiền bạc lắm, hai vị có thể kêu con cái tôi nó đưa cho.

Ngục Quan:  Câm miệng! Vị này là Phật Sống Tế Công không phải là Hoà Thượng ở dương gian, mi đưa tiền cho, Phật Sống đâu có sử dụng được. Tạm cho mi ra để mi thuật lại hết các chuyện làm bậy lúc còn sống cho người này ở dương gian biết rõ. Đây là môn sinh của Quan Thánh Đế Quân, tên Dương Thiện SInh ở Đài Trung phụng chỉ dạo âm ti viết sách quí để khuyên đời. Mi phải khai rõ ràng hầu có thể giảm bớt chút ít tội lỗi.

Tội Hồn:  Cảm tạ đại nhân, nói ra càng thêm xấu hổ nhưng cũng để đời sau sửa chữa lỗi lầm. Tôi lúc còn sống mở nhà thuốc tây, chuyên buôn bán thuốc Trung Hoa và ngoại quốc, lần lần quen thuốc, lâu ngày biết được chút ít thuốc men thông thường, liền nghĩ ngay tới việc làm giàu, mà muốn làm giàu không làm bậy không được, cho nên đã mua một cái máy nhỏ, dùng bột mì hoà với một màu, nguỵ tạo các loại thuốc bán chạy, in các loại bao nhãn giống hệt, chế số lượng lớn. Trừ tiệm của tôi ra đều gởi tới các tiệm khác bán, kiếm được nhiều tiền không biết bao nhiêu mà kể . Đầu xuân năm nay, không may mắc bệnh  chết, hưởng được 52 tuổi. Lúc chết bị hai Tướng Quân đầu trâu mặt ngựa áp giải tới Đài Gương Soi Ác Nghiệp để chiếu rõ lại lúc tôi chế tạo thuốc giả cùng tình trạng buôn gian bán lận, khiến tôi thât' sắc kinh hoàng, không rõ tại sao âm phủ lại có loại máy lợi hại tới mức này, cho nên tôi đã không thể chối cãi được. Ba hôm trước bị Ngũ Quan Vường ở Đệ Tứ Điện xử phạt đày vào Ngục Đổ Thuốc 30 năm. Lúc tôi sắp sửa thụ hình, quá hãi hùng khi nhìn thấy tất cả các loại thuốc giả mà tôi đã chết tạo lúc còn sống gồm đủ laọi, chất đống trước cửa ngục, phép thần thông của âm phủ quả là lớn rộng. Chứng cớ tội lỗi đã rành rành làm sao chối cãi được? Ba bữa sau bị âm binh đổ cho uống loại thuốc nước đen, thiệt là khó nuốt, nếu không uống thì bị đánh đập, bị ép uống, đau đớn mà than không được, sau khi nuốt xong, ruột xé gan bào, muốn mửa mửa không được, hối hận cũng đã lỡ rồi. Hỡi những kẻ buôn bán thuốc men ở thế gian, chớ nên bắt chước tôi. Nếu như có ai lỡ phạm pháp hãy mau mau cải hối, nếu không sau khi chết đi, có khổ thì ráng mà chịu.

Ngục Quan:  Quân súc sanh, mi còn nhiều chuyện phi pháp khác, hãy nói mau, không được giấu diếm, nếu cưỡng lại ta sẽ ra tay xử trị ngay.

Tội Hồn:  Vâng vâng, để tôi nói tiếp. Lúc tôi buôn bán thuốc, vì tham nhiều lời nên có lén bán cả ma tuý để cho thanh  niên nam nữ uống, khiến chúng quay cuồng điên đảo, tạo nên nhiều việc bất hạnh, tội thiệt đáng chết. Có một lần một người bạn đưa cho tôi một cuốn sách, khuyên đời dạy điều thiện tựa đề là Tiên Phật Thánh Hiền Đường Phủ Thánh Giáo, muốn tôi đọc và nghiền ngẫm để làm việc thiện. Tôi lật xem qua vài trang đều thấy toàn là chuyện Tiên Phật Thần Thánh giáng đàn thuyết luận thi văn, tôi liền quăng đi, nghĩ rằng thời đại khoa học tân tiến này làm gì còn có quỉ thần Tiên Phật, chỉ có bọn mê tín mới tin lời quỉ nói. Nào dè khi chết đi, Diêm Vương lại căn cứ vào lời huỷ báng cùng hành động quăng ném sách gia thêm hình phạt 5 năm. Thì ra Thiện Sinh người thế gian đây cũng là môn sinh của Thánh Hiền Đường ở trên dương thế, tôi thật quá ngu si, xin Phật Sống Tế Công cùng Thiện Sinh giúp đỡ nói với Ngục Quan để sớm thả tôi ra.

Dương Sinh:  Bạch thầy, tội hồn này còn một điểm lương tri, còn hiểu được hai chữ Hiền Đường. Con nhận thấy nên giảm bớt một vài phần tội, không hiểu có được chăng?

Tế Phật:  Lúc sống không tin Tiên Phật, quỉ thần, tự khoe khoa học văn minh, sau khi chết mới hối hận. Ngươi hiện tại ở trong tay quỉ thần, hối hận thì đã muộn, ta vì nghĩ tình người đã có công kể hết những hành vi lúc phạm tội, hầu khi cuốn sách Địa Ngục Du Ký in xong, có thể cảm hoá được thế nhân, ta căn cứ vào một phần công đức trong muôn ngàn đó giú cho ngươi thoát khỏi khổ đau.

Ngục Quan:  Tội thì phải báo ứng, hình phạt dữ để trị kẻ không tuân hành luật pháp, chớ có van xin. Tuy việc chế tạo thuốc giả không trực tiếp hại mạng người nhưng cũng di hại cho cơ thể về sau, đó là gián tiếp sát nhân. Cho nên Minh Vương mới phạt trọng hình.

Tế Phật:  Thời giờ đã cận. Dương Sinh trở lại Hiền Đường, lần sau có duyên hẳn còn trở lại tham quan.

Dương Sinh:  Đa tạ Ngục Quan cùng chư vị Tướng Quân đã tận tình chỉ giáo, tôi phải về Hiền Đường, mong gặp lại.

Tế Phật:  Mau lên đài sen sửa soạn trở lại Thánh Hiền Đường.

Dương Sinh:  Con đã sẵn sàng, mời ân sư khởi hành.

Tế Phật:  Đã tới Thánh hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

© Copyrighted tamlinh.net