HỒI MƯỜI SÁU

 DẠO ĐỊA NGỤC MÓC MẮT 

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 19 tháng 10 năm Bính Thìn (1976)

Thơ:

 Hoàng tuyền lộ thượng bức nhân hàn

Thảm khiếu ai thanh cảm tỵ toan

Nhứt niệm chi sai di cổ hận

Dương gian thích thích tổng nan man.

Dịch:

Suối vàng đường sá lạnh run người

Tiếng khóc bi thương dạ ngậm ngùi

Một ý sai lầm ngàn thuở hận

Dương gian thận trọng chớ sai lời.

 

Tế Phật:  Mùa đông lại tới, tiết trời hết sức lạnh lẽo, nhưng các môn đồ của Thánh Hiền Đường lòng vẫn ấm áp không cảm thấy lạnh chút nào, thật khiến ta cảm động vô cùng. Nếu như sách Địa Ngục Duu Ký khi viết xong, lưu truyền muôn thuở, môn sinh cứ nối tiêp không dứt. Dương Sinh, bữa nay sửa soạn dạo âm ti.

Dương Sinh:  Đêm nay khí trời giá băng lạnh lẽo, đường âm phủ càng ảm đạm thê lương, xin ân sư ban cho con một viên thuốc tiên để trợ giúp nguyên khí, không rõ cao ý của thầy thế nào?

Tế Phật:  Được, ta lại cho con ba viên thuốc Ôn Nguyên, mau uống đi để trợ giúp dương khí, ích lợi cho việc dạo âm ti.

Dương Sinh:  Đa tạ ân sư... con đã uống xong, cảm thấy toàn thân ấm áp. Con đã lên đài sen, mời thầy khởi hành...

Tế Phật:  Đã tới nơi, mau xuóng đài sen.

Dương Sinh:  Thưa đây là đâu? Lại có mấy vị tướng quân vận đồ như  người thường đã tới thềm đá phía trước .

Tế Phật:  Trên thềm đá này là Tam Điện, khu cai quản của Minh Vương, phía trên là một dãy tù ngục bất tận. Mau tiến tới trước đón chào Tướng quân.

Dương Sinh:  Xin ra mắt chư vị Tướng Quân, thầy trò chúng tôi phuịng chỉ viết sách, hôm nay đi tới đây, xin Tiên Quan chỉ giáo tường tận cho.

Tướng Quân:  Miễn lễ, xin mời Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh vào trong nhà nghỉ ngơi. Sảnh đường này là nơi quản lý tất cả các ngục thuộc Đệ Tam Điện, phía sau sảnh đường là các nhà ngục.

Tế Phật:  Vì thời giờ có hạn, tôi thấy chẳng cần nghĩ ngơi, xin hướng dẫn Dương Sinh đi thăm các ngục là được rồi.

Tướng Quân:  Càng hay, quí Hiền Đường phụng chỉ viết Địa Ngục Du Ký, chúng tôi đã sớm biết như vậy, giờ lại được Tế Phật trực tiếp cho hay muốn dạo thăm chốn này, mời hai vị theo chúng tôi đi về phía bên trái.

Dương Sinh:  A, môtquạng trường quá lớn, các phòng ốc đều kiến trúc bằng gỗ, gần đây có tiếng kêu đau đớn vọng ra, phía trước có một cái ngục, trên đề Địa Ngục Móc Mắt.

Tướng Quân:  Bữa nay chúng tôi hướng dẫn quý vị thăm Địa Ngục Móc Mắt, trước hết phải vào nhà này để tôi trình với quan coi ngục.

Ngục Quan:  Vui mừng đón tiếp hai vị tới thăm bản ngục, tôi xin hướng dẫn quí vị vào xem xét bên trong ngục, nếu như có chỗ nào không rõ, Dương Thiện Sinh chớ ngần ngại, cứ hỏi.

Dương Sinh:  A, những phạm nhân trong nhà ngục này, đều bị móc hết mắt, máu tươi chảy ròng ròng, kẻ nào kẻ náy khóc lóc thảm thương, hai tay chân máu chảy từ trong hốc mắt ra, quả là tàn nhẫn. Phía bên trái có một kẻ trung niên đang bị âm binh dùng chĩa sắt móc mắt ra, tránh né không được, kêu thất thanh, tròng con mắt trái rớt ra, hồn mê sảng thân ngất xỉu, nhưng vì bị trối vào cây cột, nên chỉ có đầu gục xuống, âm binh móc thêm mắt  còn lại, tôi chẳng dám nhìn, hành vi dã man quá.

Tế Phật:  Dương Sinh, con chớ hoảng sợ mà quá lời, đây là luật báo ứng ở cõi âm, tại sao lại phát ngôn bừa bãi, quá vô lễ.

Tướng Quân:  Chúng tôi không ngạc nhiên, Dương Sinh chẳng cần giữ ý, có điều chi thắc mắc cứ hỏi .

Dương Sinh:  Tôi vừa lỡ lời , xin Ngục Quan cùng Tướng Quân lượng thứ. Xin hỏi Ngục Quan tình hình Địa Ngục Móc Mắt ra sao? Có thể trình bày rõ ràng cho tôi được biết không?

Ngục Quan:  Có thể được, phàm những kẻ bị phán xét giam ở ngục này, khi vào tới ngục, trước tiên bị trói vào cây cột, rồi sau móc mắt, tội hồn ắt đau đớn kêu la, chết đi sống lại. Mỗi ngày bị hành hình ba lần, trước khi hành hình thì lại đem hai mắt ráp vô, dùng nước hoàn hồn rữa, tri giác của tội hồn tức khắc hồi phục, sau đó lại thụ hình, như vậy mới làm tội hồn đau đớn được.

Dương Sinh:  Không rõ phạm tội gì mới phải tới ngục này?

Ngục Quan:  Để tôi gọi mấy tội hồn tới tự thuật rõ chuyện thực . Tướng Quân mang tới đây ba tội hồn đã ráp mắt, rửa nước hoàn hồn để tiện khai rõ những tội mà nó đã phạm lúc còn sống, để viết vào sách quí, khuyên răn người đời.

Tướng Quân:  Tuân lệnh. Đã lo liệu xong, tội hồn này sẽ thuật rõ tội ác đã làm cho mấy vị từ dương gian xuống nghe, cùng tâm trạng bị hành hình sau khi chết để Thiện Sinh truyền lại những tiếng lòng của tội hồn hầu khuyến hoá thế nhân.

Tội Hồn:  Ô hô! Hai mắt tôi đau nhứt chịu không nổi, còn bắt tôi nói cái gì?

Ngục Quan:  Tướng Quân, mau dùng nước phép rửa sạch để tội hồn trấn tỉnh lại.

Tế Phật:  Khỏi cần, nhìn ta hoá phép...

Tội Hồn:  Bay giờ bớt nhiều rồi, đa tạ sự giải cứu của hoà thượng. Tôi, lúc sống quá kiêu ngạo, vì sau khi tôi tốt nghiệp đại học, lại đượng có gia đình, do đó xem khinh các kẻ cùng khốn và những người không học tới đại học. Vì cao ngạo khinh khi, nhìn người bằng nữa con mắt, lúc sống hưởng thụ cảnh giàu sang, kết giao cùng giới thượng lưu quyền quý. Sau khi chết liền bị Minh Vương phán tội, phạt tôi vì lúc sống nhãn quang quá cao, khinh thị tất cả những người bình thường, bảo mắt tôi là "mắt thế lợi". Tôi tối ngục này đã được hai năm ba tháng ngoài, còn hai năm nữa mới có thể ra khỏi ngục, vì lúc tại thế còn phạm nhiều tội khác, sau khi xuất ngục, đường đi dữ nhiều lành ít. Xin các vị thiện nhân phải khuyên răn người đời là dù có tiền bạc, có thế lực cũng không được "dương mắt chó coi khinh kẻ khác". Vì coi rẻ khinh khi người khác, sau khi chết sẽ bị đày  đoạ như tôi. Kính  nhờ thiện nhân thay mặt tôi xin với Minh Vương giảm bớt tội giùm tôi.

Dương Sinh:  Xin hỏi Tướng Quân, tội hồn này đã hợp tác nói rõ tình trạng phạm tội để khuyên răn người đời, nghĩ thấy có công có thể tha thứ cho tội hồn này được không?

Tướng Quân:  Tôi không dám tự tiện.

Ngục Quan:  Việc này về điện tôi sẽ thưa lại với Chúa Công, tội hồn có thể được tha thứ một đôi phần. Mau áp giải tội hồn này về, đem hai tội hồn khác ra đây để họ thuật lại tình trạng phạm tội khi còn sống.

Tướng Quân:  Tuân lệnh, đã đưa hai tội hồn tới, cũng được rửa nước phép, thân thể đã tự nhiên khôi phục. Trước hết, tội hồn phía tay mặt, hãy thuật lại cho Dương Thiện Sinh là người dương gian rõ những tội ác đã phạm khi còn sống.

Tội Hồn:  Tôi lúc còn sống thường đắm say nữ sắc, xã hội dương gian chẳng lạ gì cảnh ấy. Tôi thường nhìn lén thiếu nữ hàng xóm cùng đàn bà lúc tắm rửa. Cũng từng để cho bạn bè rủ rê tới những căn phòng kín đáo xem phim con heo. Về sau ham thích quá độ, tự động tìm kiếm kích thích, cuối cùng theo chân bạn bè đến một khách sạn, có sẵn gái, chỉ việc kêu tới biễu diễn thoát y để hưởng lạc. Một năm trước đây, tôi chết vì tai nạn xe cộ, hồn tới âm phủ nhưng tuổi thọ chưa hết, liền bị Minh Vương phán giam tại Ngục Móc Mắt, hàng ngày chịu hình phạt móc mắt vô cùng thê thảm, con cháu tại thế hoàn toàn không hay biết, có hối cũng chẳng còn kịp nữa. Mong Thiện Sinh sau khi về trần, tuyên bố giáo hoá nhiều để cho người đời được rõ cảnh này. Những điều mình làm khi sống tưởng là thần không biết, quỉ không hay nhưng  sau khi chết, hồn tới trước đài gương soi ác nghiệp thì lập tức những tội lỗi hiện ra hết, không sót một mảy may.

Tướng Quân:  Tội hồn này già mà không nên nết, già còn ham cô đầu con hát, lúc sống có tiền của  không biết hưởng tuổi già cho trọn tuổi thọ lại đi ham hố những chuyện bậy bạ, chuyện dòm lén sự dâm ô, hai mắt thất đức, do đó phải tới địa ngục móc ra rửa ráy cho sạch sẽ. Lại kêu tội hồn phía trái tới, bắt phải cung khai những việc ác đã làm khi còn sống một cách mau lẹ.

Tội Hồn:  Tôi bị đày ở ngục này do tội của tôi đã phạm từ khi còn là học sinh, gặp kỳ thi đã gian dối, dòm lén bài của thí sinh khác, cùng mở sách ra coi. Ham thích đọc tiểu thuyết dâm ô, xem hình loã thể cùng phim ảnh khiêu dâm. Sau khi chết bị Minh Vương phán tới ngục này để thụ hình. Tôi đã bị đày ải nữa năm, còn hơn ba năm nữa mới có thể ra khỏi ngục.

Dương Sinh:  Thiệt sợ quá, con lúc còn đi học, gặp kỳ thi cũng xem bài của kẻ khác, đều không bị giám khảo bắt được, sau khi chết chắc cũng phải tới đây thụ hình?

Tế Phật:  Gian dối phạm trường qui, nhưng con cũng đừng quá sợ hãi, trời cao không nỡ kết tội kẻ đã biết ăn năn hối cải, con đã qui y cửa Hiền Đường, thay Trời giáo hoá, làm sứ giả của Trời, công đước to lớn, đem công bù cho tội, hẳn là được miễn tới đây.

Ngục Quan:  Tướng Quân, mau đem tội hồn tống giam vào ngục. Nếu như có điểm  thất lễ, xin Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh tha thứ.

Dương Sinh:  Không dám.

Ngục Quan:  Phàm mắt của người đời bất chính, thích ngắm sắc đẹp, xem sách dâm ô hoặc nhìn người bằng con mắt kinh thị, những kẻ mắt không lương thiện, sau khi chết ắt bị đày ở Ngục Móc Mắt. Nếu như sau khi coi sách Địa Ngục Du Ký mà tự biết hối cải cùng phát tâm ấn tống kinh sách này để khuyên răn giáo hoá người đời, thì sau khi chết đi tội này sẽ tiêu tan hết.

Tế Phật:  Bữa nay thời giờ eo hẹp, thầy trò chúng tôi sắp phải ra về, xin đa tạ Ngục Quan cùng Tướng Quân. Dương Sinh mau cám ơn quí vị đi con, sửa soạn rời ngục trở lại Hiền Đường.

Dương Sinh:  Đa tạ Ngục Quan cùng Tướng Quân đã chỉ giáo, xin từ biệt .

Tướng Quân:  Xin  tiễn Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh.

Tế Phật:  Dương Sinh mau lên đài sen, chuẩn bị trở lại hiền đường.

Dương Sinh:  Con đã sẵn sàng...

Tế Phật:  Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.



© Copyrighted tamlinh.net