HỒI MƯỜI BẢY

 DẠO ĐỊA NGỤC DAO SẮT DAO ĐỒNG LÓC DA MẶT

 Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 29 tháng 10 năm Bính Thìn (1976)

Thơ:

Dâm phong biến  bố thực kham thương

Tội ác thao thiên thắng hổ lang

Ký ngữ dương gian than sắc bối

Cải đầu hoán diện mạc dương cuồng.

Dịch:

Thối dâm tràn ngập thật là thương

Tội ác loà trời quá hổ hang

Nhắn nhủ dương gian phường hám sắc

Đổi đầu thay mặt chớ điên cuồng.

 

Tế Phật:  Lối đạo gian nan, người tu đạo bị ma quỉ thử thách không ngừng, ai là kẻ thuận buồm xuôi gió tới cõi Phật? Giữ vững niềm tin dẫu chết chẳng rời, bởi chết vì đạo linh chứng sẽ tối cao. Gặp nghịch cảnh càng thêm nổ lực, cắn chặt còn sợ gì gió quỉ mưa ma đầy trời. Thánh nhân đã nói: "Kién quái bất quái, quái tự vong" (thấy sự kỳ quái mà không cho là kỳ quái, sự kỳ quái đó tự tiêu tan).  Đường đạo gặp chướng ngại cản trở, rút gươm tuệ chém tan tơ rối, phải trải qua một phen lạnh thấu xương, mới mong hái được hoa mai nở, hương thơm ngào ngạt. Bữa nay dạo âm phủ, sửa soạn lên đường. Con hãy lên tinh thần, phải cố gắng đi hết con đường gian truân này mới đủ gọi được là tay hảo hán kiên trì vì đạ.

Dương Sinh:  Đa tạ ân sư đã khuyến khích, con tứ biết nghiệp nặng không tu khó thoát khỏi ma nạn trùng trùng. Xin thầy yên lòng, con sẵn sàng theo thầy dạo cõi âm...

Tế Phật:  Đã tới, mau xuống đài sen, bữa nay thầy trò mình dạo thăm địa ngục dao sắt dao đồng lóc da mặt.

Dương Sinh:  A! Ngục Quan cùng Tướng Quân đã ra trước ngục. Kính lạy ra mắt chư vị Tiên Quan, tôi là môn sinh của Thánh Đế tại Thánh Hiền Đường, bữa nay do Tế Phật dẫn đường xuống thăm quí ngục để viết sách Địa Ngục Du Ký hầu khuyên răn giáo hoá người đời để họ hiểu rõ những hình phạt mà các tội phạm phải chịu ở các ngục nơi âm phủ. Kính xin chư vị Tiên Quan cấp cho tôi các phương tiện để tìm hiểu.

Ngục Quan:  Không có chi, chớ quá khách sáo. Thôi đừng quì, hãy đứng lên. Hoan nghênh Dương Sinh cùng Tế Phật đã tới thăm bản ngục, xin mời vào trong ngục tham quan.

Tướng Quân:  Bản ngục là Địa Ngục Dao Sắt Dao Đồng Lóc Da Mặt, chuyên xử phạt những kẻ phàm nhân vô liêm sỉ, chẳng biết yêu da mặt. Mời hai vị vào trong.

Dương Sinh:  Trước ngục âm binh áp giải biết bao tội hồn, nào gái nào trai, tuổi tác lớn có nhỏ có, kẻ nào kẻ ấy gục đầu, vẻ mặt kinh hoàng tán đởm. Trước tiên dẫn tới cửa ngục biện lý để làm thủ tục khai báo, sau đó mới áp giải vào trong ngục.

Tế Phật:  Chớ có ngó lâu, mau theo Ngục Quan cùng Tướng Quân tiến vào trong ngục tham quan.

Dương Sinh:  Ái chà, tiếng kêu khóc thảm thương từ trong ngục vọng ra...các tội phạm bị tối vào những cột sắt, quỉ binh đầu trâu mặt ngực đang hành hình bằng cách dùng dao đồng, dao sắt lóc da mặt tội nhân, giống y hệt đồ tể lóc da hao ở các lò heo. Các tội hồn kêu khóc thảm thương, toàn thấy thịt đổ máu rơi, chỉ nghe tiéng la mà không nhận ra mặt. Sau khi lột da, đầu bầy nhầy trơ sọ đỏ lòm, trông thật tàn nhẩn. Xin hỏi Ngục Quan, các tội hồn này đã phạm tội gì mà tới nổi phải phạt tới ngục này để chịu khổ đâu.

Ngục Quan:  Một lời nói khó hết, chẳng thà kêu mấy tội hồn ra để Thiện Sinh hỏi cho tỏ tường.

Dương Sinh:  Vậy thì tốt quá, có được chứng cớ cụ thể.

Tướng Quân:  Nam tội hồn kia mau ra đây, hồi còn sống làm ác thế nào, kể hết sự thực ra cho Dương Thiện Sinh người ở dương gian nghe.

Dương Sinh:  Xin hỏi tội hồn, tại sao lại đoạ lạc ở ngục này.

Tội Hồn:  Lúc còn sống, cha mẹ tôi mất sớm, tôi không được giáo dục, bị người sai khiến cảm thấy khổ sở. Tôi bèn nghĩ ra kế đổi nghề làm ăn mày, mỗi nhà nếu cho mnột đồng, một ngày chìa tay xin một trăm nhà cũng đủ sống rồi, có tiền tiêu lại đở cực. Nhưng thân thể tôi tráng kiện, sợ rằng chủ không cho ra nên mới ăn đói hai tháng, hàng ngày chỉ ăn chút cháo cùng uống nước lạnh, quả nhiên thân thể ốm o yếu đuối, lại còn lấy bùn đất bôi mặt cho lem luốc, mặc quần áo rách rưới, chân giả què, đi khắp nơi kêu gọi lòng thương xót của người để xin tiền. Gặp ai cũng than thở hoàn cảnh khổ sở, thân đơn chiếc, chân tàn phế, nhiều người nhìn tôi thương xót cho tiền. Có tháng được tới bôn, năm ngàn đồng . Về nhà lấy làm sung sướng lắm vì rất dễ dàng có tiền, tối đến mặc đồ mới, ra phố ăn uống no say hoặc đến khu ăn chơi đàng điếm truỵ lạc, cũng thường tới quán rượu say sưa, nghe nhạc dâm dục. Về sau vì muốn làm giàu, nên mỗi lần xin, xin từ mười đồng trở lên, người ta cho  hai ba đồng đều không thèm lấy, do đó thường bị những kẻ hà tiện chửi mắng, không thèm ngó mặt. Sau khi chết bị Diêm Vương phán đầy ở ngục này để chịu hình phạt lột da mặt, đau đớn vô cùng, hối hận thì đã trể rồi.

Ngục Quan:  Nghiệp súc sanh, nói về tội hồn nạy kiếp trước không tu, sinh vào gia đình bất hạnh, không nghĩ là mình tuổi trẻ, sức  lực cường tráng, chăm chỉ làm việc để mưu sinh, lại giả dạng tàn phế, mặt dạn mày dày đi ăn xin. Phàm kẻ có huyết khí  phải lăn lóc cho tới sơn cùng thuỷ tận, chứ đâu lại cúi đầu, chì mặt ngửa tay ăn xin. Đã vậy lại còn đem tiền xin được tiêu phí trong chốn tửu sắc, thật quả là ngỗ ngược, quả là vô đạo. Lúc còn sống không thương da mặt để tới nỗi sau khi chết phải chịu hình phạt lóc da mặt khiến không còn mặt mũi nhìn kẻ khác. Mong người đời đề cao cảnh giác. Trở lại ngục mau. Tôi kêu một tội hồn nữa ra để Dương Thiện Sinh hỏi tiếp.

Dương Sinh:  Đa tạ Tướng Quân. Xin hỏi tội hồn, tôi thấy tội hồn chỉ mới khoảng ngoài ba mươi tuổi, tại sao còn trẻ mà đã chết, lại còn bị xử phạt đày ở ngục này?

Tội Hồn:  Nói ra đã xấu hổ, lại càng thêm nhục tổ tiên, mười tám tuổi, khi tôi còn học ở bậc trung học, thường rủ rê bạn bè tới công viên chơi, gặp con gái chạy theo chọc ghẹo, hoặc tán tỉnh kiểu đầu đường xó chợ, thường bị chửi là "đồ lưu manh" "đồ mất dạy" "đồ mặt dầy". Càng bị chửi tôi càng lấy làm hãnh diện khoái trá. Gặp những con đường vắng tôi thường chạy theo chọc ghẹo đàn bà, ôm đại eo con gái, hoặc lạng xe thò tay quấy phá thân thể phụ nữ, có lần còn dám cả gan cưỡng dâm một thiếu nữ. Tuy lúc sống chưa từng bị cnảh sát trừng trị, nhưng có lần cỡi xe thò tay mò bậy, bị một cô la to, tôi khoảng kinh, xe lao xuống vực tôi chết ngắc. Minh Vương giận dữ la tôi là có tánh ác mà không chịu sửa cho nên giảm tuổi thọ của tôi mười năm. Sau đó phán đày tôi vào ngục này để chịu hình phạt khổ đau. Đến nay đã hơn năm năm, phải trên mười ba năm nữa mới ra khỏi ngục. Rồi lại còn bị giao cho cá điện khác xử tội để chịu hình phạt tiếp, thực đáng thương. Mong người nhân từ thay tôi xin với Minh Vương giảm bớt một hai phần tội của tôi.

Ngục Quan:  Không được nhiều lời, ai biểu mi lúc sống chơi bời lêu lỏng, không biết giữ lễ nghĩa liêm sỉ; dâm là đầu của mọi tội ác, làm tội thì mang hoạ. Đã thiếu học còn làm nhục tổ tiên, cha mẹ. Lúc còn sống không thương mặt của mi, chết đi chịu quả báo vì tội cưỡng dâm. Sau khi thụ hình xong sẽ giao mi qua điện khác để trừng phạt tiếp. Tướng Quân mau đem tội hồn này tống giam vào ngục.

Tướng Quân:  Tuân lệnh.

Tế Phật:  Thời giờ đã trễ, thầy trò ta chuẩn bị trở lại Hiền Đường. Dương Sinh mau rời ngục.

Ngục Quan:  Có điều chi thất lễ, xin Tế Phật cùng Dương Sinh tha thứ.

Dương Sinh:  Không dám, đa tạ Ngục Quan cùng Tướng Quân đã giúp đỡ để hoàn thành trách nhiệm viết sách. Xin từ biệt hai vị.

Tế Phật:  Mau lên đài sen.

Dương Sinh:  Con đã sẵn sàng, thầy có thể trở lại Hiền Đường.

Tế Phật:  Đã tới Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.



© Copyrighted tamlinh.net