HỒI TÁM 

DẠO THÀNH THÁC OAN

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 16 tháng 8 nhuận năm Bính Thìn

 Thơ:

Lưỡng độ trung thu khánh nguyệt viên

Hồn tù địa ngục hữu thuỳ liên

Tự tầm đoản kiến nan như ý

Hoành hoạ phi lai khốc cửu truyền.

Dịch:

Rằm nhuận trung thu mấy lượt mừng

Vong hồn địa ngục có ai thương

Tự tìm cái chết không như ý

Vạ gió tay bay khóc suối vàng.

 

Tế Phật:  Năm nay nhuận, hai rằm trung thu, kể từ lúc lãnh sắc chỉ viết sách Địa Ngục Du Ký tới giờ thấm thoát đã tròn một tháng. Thời giang như nước chảy, mong người đời giác ngộ mê lầm, tỉnh thức mộng ảo . Trăng sáng đã mấy lần tròn? Tuổi nào mới gặp lại được  năm nhuận hai rằm trung thu? Người đời tản bộ chuyện phiếm dưới trăng, có chi sung sướng, nhìn lại địa ngục chỉ thấy tối tăm, hồn quỉ khóc than thê thảm, khiến mọi người chẳng dám nhó. Dương Sinh chuẩn bị dạo địa ngục.

Dương Sinh:  Xin tuân lệnh, thời gian qua mau quá, đã tròn một tháng mà chưa hoàn tất nổi một phần mười việc dạo địa ngục để viết sách. Con sợ trách nhiêm lớn lao này khó đạt thành .

Tế Phật:  Chỉ cần giữ vững niềm tin, vì người xưa có nói: "Tinh thành sở chí, kim thạch vi khai" (Có cong mài sắt có ngày nên kim). Tâm đạo của con kiên định, mười cửa điện của địa ngục tự mở, con chỉ nhìn một luợt là tỏ tường hết cả, chớ quá lo âu. Mau lên đài sen.

Dương Sinh:  Con đã sửa soạn xong, mời ân sư khởi hành ....

Tế Phật:  Đã tới, mau xuống đài sen.

Dương Sinh:  Thưa chốn này có phải là "Uổng Tử Thành" (Thành Thác Oan" không? Phía trước có cửa thành khép kín, trên đề ba chữ "Uổng Tử Thành" có nên vào trong thăm không?

Tế Phật:  Đúng, hôm nay mình thăm Thành Thác Oan, con hãy theo thầy vào trong thành.

Dương Sinh:  Thưa cửa thành tại sao lại khép chặt, làm cách nào vào được.

Tế Phật:  Cửa thành này là cửa tự động, giống cửa siêu thị ở thế gian. Phàm những linh hồn thác oan, vì chết một cách không bình thường chính đáng, oan khí không tiêu. Khi quỉ vô thường dẫn tới đây, oán khí tương xung, cảm ứng với nhau, cửa này tự nhiên mở rộng. Mọi vật ở cõi âm đều do hai khí âm dương của tạo hoá làm nên, tuỳ tâm ứng biến, ta dùng quạt bồ quạt một quạt, cửa tự nhiên mở lớn.

Dương Sinh:  Thưa ân sư, công phu của thầy quả mảnh liệt, thầy có thể cho con mượn chiết quạt này mang về dương gian, biểu diễn pháp thần thông một lần cho thiên hạ lé mắt.

Tế Phật:  Con chớ vọng niệm, vọng niệm dễ bị ma nhập, tu đạo chẳng cần phép thần thông biến hoá, chỉ cần luôn luôn tâm an lý đắc, một ngày vô sự, tinh thần thanh sảng, cũng đủ làm một "Tiểu Thần Tiên". Cần gì phải cầu mong có được quạt bồ này, để gây thêm phiền nảo.

Dương Sinh:  Thưa đúng, xin đa tạ ân sư đã khai thị cho con, con thật đáng hổ thẹn. Phía trước có một toán người đi tới, họ là ai vậy?

Tế Phật:  Đó là Tướng Quân cùng quan viên của Thành Uổng Tử, hãy chuẩn bị chào đoán họ.

Thành Quan:  Cung kính nghinh tiếp Phật Sống Tế Công cùng thánh bút Dương Thiên Sinh từ Thánh Hiền Đường tới, xin mời theo chúng tôi vào trong thành tham quan.

Tướng Quân:  Hoan nghênh Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh đã tới. Chúng tôi đã nhậ được sắc lệnh phải sửa soạn nghinh đón quí  ngài từ lâu. Rất hân hoan được biết các ngài đi thăm các ngục để viết sách khuyên đời.

Dương Sinh: Theo gót các vị Tiên Trưởng, hôm nay tôi cùng ân sư tới thăm quí bản địa , xin chỉ giáo nhiều cho.

Thành Quan:  Thưa không dám, mời đứng vậy, xin theo chúng tôi vào trong thành .

Dương Sinh:  Đây y hệt một nhà ngục lớn, rộng rãi vô cùng. Trong thành thác oan này có chừng bao nhiều người?

Thành Quan:  Hàng ngày đều có người thác oan tới đây, xin theo tôi tuần tự đi thăm từ gian đầu của nhà giam.

Dương Sinh:  Gian này có hàng bầy con nít, máu me đầy mặt, kêu gào luôn miệng, có đứa lăn lộn trên sàn đất thật là thê thảm, đáng thương hết sức. Tại sao không thả chúng ra?

Tướng Quân:  Những hài nhi này là kết quả của sự truỵ thai của người đời, vì người đời không chịu nuôi nắng, hoặc kết tinh không chính đáng. Chúng  đã thành hình, không diệt được thiên tính, nên sau khi chết đều phải tới đây. Mỗi người là một sinh mệnh, vậy mà đời sống của những hài nhi này lại bị vứt bỏ, không cho chào đời. Do  đó lòng chúng oán hận không nguôi, luôn ngấm ngầm hại lại cha mẹ, khiến cha mẹ phải tan nhà nát cửa, chờ cho tới khi cha mẹ  chết chúng níu kéo đeo theo không dứt. Bởi vậy, khuyên người đời không được tuỳ tiện phá thai. Hành động này không những tổn đức mà còn tạo thành thói dâm đãng quá mức... Phàm kẻ đã lỡ phá thai làm chết oan hài nhi, phải lo tạo nhiều công đức  để chuộc lỗi lầm, thì luật cõi âm cũng có thể chiếu theo đó mà giảm khinh cho.

Dương Sinh:  À thì ra là vậy. Nhưng xin hỏi Tướng Quân, những kẻ bất đắt kỳ tử cũng đều phải tới Thánh Thác Oan này cả hay sao?

Tướng Quân:  Không phải. Như quân lính, tướng sĩ vị quốc vong thân, vì bảo vệ giang sơn mà hy sinh tính mệnh, có thể nói là họ đã hy sinh tiểu ngã để hoàn thành đại ngã . Chẳng những họ không bị giam ở Thành Thác Oan này mà trái lại các anh hồn trung liệt đó còn được lên cõi Trời tiêu dao, có vị vì còn mắc vòng nhân quả mới phải về cõi thần, hoặc tái đầu thai nơi phước địa làm người.

Dương Sinh:  Tướng Quân nói rất đúng.

Tế Phật:  Trời đất rất thương những kẽ hiền lương trung nghĩa. Từ xưa tới  giờ, cá vị ái quốc, liều mình hy sinh cho chính nghĩa đều khiến trời đất sợ, quỷ thần khóc. Do đó có nhiều người chỉ  dốc lòng vi chử trung mà thành được đạo. Bữa nay thời giờ đã cạn Dương Sinh mau sửa soạn trở lại Hiền Đường, ngà khác sẽ trở lại tìm hiểu thêm. Hướng Tướng Quân, Thành Quan cáo từ.

Dương Sinh:  Đa tạ Tướng Quân, Thành Quan đã chỉ giáo, xin cáo biệt.

Thành Quan:  Có điều chi thất thố, xin Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh lượng thứ cho.

Tế Phật:  Xin chớ khách sáo . Thầy trò chúng tôi xin phép trở lại Hiền Đường .

Dương Sinh:  Thưa ân sư, con đã lên đài sen.

Tế Phật:  Than ôi! Người đời vì mê lầm, chỉ biết tắm sông yêu, coi rẻ máu thịt nên đã phá thai, quăng bỏ hài nhi, thê thảm biết là bao? Đến Tiên Phật cũng chẳng dám nhìn. Khuyên chúng sinh phải sửa đổi, lên thuyền từ, vâng ý Trời, xây dựng đạo vợ chồng để nối dõi tông đường, điều hoà hạnh phúc gia đình êm  ấm. Sung sướng tinh thần còn hơn sảng khoái tính dục, quí trọng gìn giữ tinh khí, máu huyết không không được quá phung phí, vì nó chỉ có hạn. Hãy cố gắng trở thành người hữu ích cho nhân quần xã hội quốc gia. Đã tới Thánh hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.



© Copyrighted tamlinh.net