HỒI CHÍN

LẠI DẠO THÀNH THÁC OAN

 Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 19 tháng 8 nhuận năm Bính Thìn

Thơ:

Tuyên dương chân lý độ phàm phu

Chấn khởi cương thường hoá tục ngu

Vạn giạo qui tông triều thánh chúa

Nhân nhân học đạo niệm nam mô.

 

Dịch:

Nêu cao lẽ thực cứu người ngu

Nâng giác mối giếng giúp họ tu

Muôn giáo quay về chầu một đấng

Người người học đạo niệm nam mô.

 

Tế Phật:  Lòng người trên thế giới chạy  ùa theo cái học về khoa học, coi cái học về siêu hình huyền bí, về tinh thần tín ngưỡng là chuyện không tưởng. Họ không hiểu rằng vật chất sẽ tan biến, chỉ tinh thần mới vĩnh cửu mà thôi. Thiên đường hay địa ngục cũng đều do ý nghĩ của mình mà có hoặc không. Thiên đường không xa, nghoảnh đầu lại thấy ngay; địa ngục há gần, tu đạo ắt xa. Trong thành Thác Oan thê  lương vô cùng. Dương Sinh, bữa nay thầy trò mình sửa soạn dạo âm ti, tinh thần ráng phán khởi, mau lên đài sen.

Dương Sinh:  Thưa ân sư, con đã sửa soạn xong xuôi, xin thầy khởi hành.

Tế Phật:  Đã tới.

Dương Sinh:  Thưa chốn này giống như bữa trước đã đến thăm. Tại sao thầy không hạ đài sen phía ngoài Thành Thác Oan, vì chỉ cách có một bước đường?

Tế Phật:  Phật cho bốn tướng: sinh, trụ, hoại,  diệt đều là không, nên cửa địa ngục cũng sẽ bị phá bởi tướng không, qua lại tự do, mảy lông không không trở ngại. Bữa trước dẫn con tới lần đầu, hạ đài sen phía ngoài Thành Thác Oan rồi đi bộ vào là vì bữa đó có nhiều thời giờ, còn bữa nay thời giờ eo hẹp, cho nên phải vào thẳng địa ngục. Mong người đời giác ngộ, tu đạo nếu như trừ khử được sắc tướng, tự nhiên không còn sự trói buộc của địa ngục, giống như thầy tự do lui tới.

Dương Sinh:  Thưa, thầy vừa giảng về "Thuợng Thừa Đại Pháp" con thành tâm thụ giáo. Phía trước Thành Quan cùng Tướng Quân đang đi tới.

Tế Phật:  Mau mau đến vái chào.

Dương Sinh:  Kính chào Thành Quan cùng Tướng Quân. Bữa trước quí vị đã tận tình chỉ giáo, lòng ghi nhớ mãi ân này. Bữa nay lại tới làm phiền, xin được chỉ giáo thêm.

Thanh Quan:  KHông dám, mời Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh theo chúng tôi vô thăm lại Thành Thác Oan, hầu tỏ rõ sự tình để còn tả vao sách mà khuyên giải người đời.

Dương Sinh:  Chân thành cảm ơn. Bạch ân sư, mình cùng quí vị đó vào thăm.

Tế Phật:  Con cùng Thành Quan và Tướng Quân vào trước đi. Ta còn bận chút việc riêng, tạm rời khỏi nơi đây.

Dương Sinh:  Thưa, thầy đi như vậy, chút nữa ai đưa con về ?

Tế Phật:  Con chớ lo, tới giờ đương nhiên thầy về đón con.

Tướng Quân:  Dương Thiện Sinh cứ yên tâm theo tôi.

Dương Sinh:  Hai gian phòng có vách ngăn ở giữa, mỗi bên nhốt đầy thanh niên nam nữ, theo như tôi thấy, họ đầu bù tóc rối, vóc cáng tiều tuỵ. Xin hỏi Thành Quan vì lý do gì họ lại bi giam giữ ở đây?

Thành Quan:  Những kẻ đó đều là thanh niên nam nữ, lúc còn ở dương gian vì yêu đương dang dỡ, lại thêm tính tình nông nổi, uống đợc dược quyên sinh, sau khi chết đều bị giam giữ ở đây. Mong người đời chớ quá si mê, thất trí mà coi rẻ mạng sống, chẳng ích lợi gì. Nếu như không làm chim liền cánh thì làm sao có thể làm cây liền cành được.

Dương Sinh:  Còn trong nhà ngục kia, tại sao lại toàn những kẻ cụt chân, cụt tay, bể óc, mình mẩy ướt đẩm máu tươi? Khóc than rên  siết trông thật đáng thương.

Thành Quan:  Những người đó đều chết vì tai nạn xe cộ ở dương gian, vì chưa tròn tuổi thọ nên cũng thuộc loại thác oan, nên hồn tới địa ngục bị tạm giam ở đây, cho  đến khi đúng tuổi thị thì giao lại cho vua âm phủ. Vua âm phủ sẽ chiếu theo luật âm dương vô tư mà xét xử công và tội.

Dương Sinh:  Trong đó có thứ đạo lý ấy được sao? Bất hạnh chết vì tai nạn xe cộ, đã đáng thương lắm rồi, lại còn đem họ nhốt tù, khiến chẳng thể siêu sanh, tôi cho như vậy là vô nhân đạo.

Thành Quan:  Nhà ngươi biệt một mà chẳng biết hai, đâu phải ai bị  tại nạn xe cộ cũng vào đây. Có kẻ tuổi thọ đã tròn đầy, song nghiệp chướng còn trói buộc thân mà phải  chịu cái hoạ oan nghiệt tai nạn xe cộ thì không phải vào đây. Sỡ dĩ người đời nhiều kẻ oán trời, trách đất là tại sao lúc sống họ tu  nhân tích đức mà ại bị chết ở dưới bánh xe? Đạo trời quá bất công! Thử hỏi thầy Nhân Hồi là người hiền đức, lương thiện tại sao lại sớm thác? Thế Tôn Như Lai một lòng vì đạo, tại sao không ngớt bị gặp tai nạn quỷ ma? Đâu phải tại trời xanh không mắt, mà là số kiếp trời định để rèn luyện tâm tính con người. Huống  thân xác nhỏ  nhoi tuy tiêu vong mà tinh thần bất diệt.

Dương Sinh:  Đã có ba kiếp thiện ác báo ứng quy định, tại sao lại còn chết oan? Vì vậy, nếu nói nhân quả người sẽ không tin nữa. Xin Thành Quan khai thị để giải trừ nghi hoặc.

Thành Quan:  Ba kiếp nhân quả chỉ là một chặng  ngắn mà thôi. Con người từ muôn kiếp vô thuỷ tới nay, không biết trãi qua bao nhiều đời, nhân quả tích tụ lại đếm không hết. Sỡ dĩ Phật nói ba kiếp nhân quả là chỉ để luận về  nhân duyên trước và sau của con người, gồm kiếp trước, kiếp này và kiếp sau. Tiền kiếp không phải chỉ có một đời trước, mà là cái nhân của toàn bộ kể từ lúc bắt đầu có tính linh tới khi tích chứa lại. Người đời đều ngộ nhận kiếp này là kết quả của toàn bộ kiếp trước, do đó chưa thông lẻ đạo. Kiếp trước định bảy phần, còn kiếp này định ba phần, cho nên nói "Mệnh nan cãi, vận khả di" (Mệnh khó cãi, vận có thể dời).

Dương Sinh:  À thì ra là thế. Một số người phàm chuyện gì cũng cho là nhân quả kiếp trước, hoặc ngược lại tin là trời cao sắp xếp, đó là tư tưởng tiêu cực, thực tế không đúng. Mấy căn nhà giam phía trước, tiếng kêu thê thảm không dứt, họ bị giam cầm như vậy là phạm phải tội gì?

Thành Quan:  Đó là vong hồn những kẻ bị chết vì mưu sát hoặc giết lẫn nhau.

Dương Sinh:  Cảnh này thật không nghĩ nổi, kẻ giết, người bị giết đều là nhân quả báo ứng, sự chết tới là lẽ đương nhiên, nhưng tại sao sau khi chết còn bị đầy ở Thành Thác Oan này?

Thành Quan:  Lý luận vậy cũng đúng. Có kẻ giết lẫn nhau vì nhân quả báo ứng, những cũng có một số người kiếp này không  tu nhân tích đức, nguyên nhân gây nên sự tương tranh, làm thương tổn lẽ trời, đó là lý do của sự thác oan. Mong người đời hiểu rõ lẽ này. Không thể nói rằng ta giết kẻ đó vì kiếp trước kẻ đó còn thiếu nợ ta. Tục ngữ có nói ": Oán khả giải, bất khả kết" (Oán nên cởi, chẳng nên buộc). Nếu kẻ khác thiếu nợ mình mà mình không đòi, mình có được  vô lượng  công đức. Nếu như kẻ lòng không dấy ý niệm riêng tư, đối đải thuận thảo với nhau, giống như trời không che riêng ai, đất không chở mình ai, ắt địa ngục thành không có, nhân quả chẳng thành. Sỡ dĩ người đời hiểu rằng thân mình khó được, phải gắng tu tâm dưỡng tính. Nếu  như tham hoa mà nói kiếp trước hoa thiếu nợ ta, tới đâu cũng săn bẻ hoa đẹp thì đó không phải là cái "nhân" của kiếp trước báo ứng. Cái "nhân"  của kiếp trước phải là vô tình mà găp gỡ, còn như kẻ cố ý hành động bất lương là kiếp này tạo thêm "nhân" mới sẽ kết thành quả của kiếp sau.

Tướng Quân:  Điều Thành Quan phát biểu, câu nào cũng là chân lý, người đời nên hiểu mà giác ngộ. Nếu như không tin cái lý này, người đời sẽ  không tu đạo, nói thác  là chỉ những kẻ có căn Tiên, cốt Phật mới có thể thành đạo.  Hoặc nói kiếp này mình chỉ cầu có một tài sản ngàn muôn vạn hẳn sẽ chẳng cần phải làm việc thì đều là  sai cả.

Tế Phật:  Ta đã về tới. Điều Thành Quan và Tướng Quân vừa nói thực là chí lý, có thể phá tan được sự mê lầm của thế nhân. Hãy nhớ lại cái thuở ban đầu thiêng liêng vô thuỷ, từ cõi Trời, người người đều là Tiên Phật, nhưng vì rơi xuống cỏi thế gian, bụi hồng làm mê muội, lu mờ chân tính, do đó không thể trở về nguồn cội. Tới nay được Trời ban đao. lớn, dạy dỗ mọi người tu đạo, đây  là thời kỳ kết thúc nhân quả mà trở về  chân không. Chúng sinh chẳng thể lại si mê, kẻ chịu tu có cái phận của Tiên Phật; kẻ không tu, rớt trở lại sáu ngã luân hồi như cũ. Tiên quỷ do người làm nên, số mệnh chẳng phải do Trời sắp xếp, thấy cảnh trong thành Thác Oan, hẳn là đã thấu tỏ. Đã tới giờ, Dương Sinh chuẩn bị trở lại Hiền Đường. Đa tạ Thành Quan cùng Tướng Quân đã tận tình giúp đỡ việc hoàn thành cuốn sách qua sự chỉ dẫn rành rọt về thực trạng của thành Thác Oan, cùng đã phá về mê tín.

Dương Sinh:  Lẽ đạo sâu như biển, nếu như không được sự chỉ dạy của Thành Quan và ân sư, hẳn là người đời chẳng thể tỏ tường. Mong ân sư khai thị về  chân lý nhiều hơn nữa để giáo hoá  được người đời, để kẻ tu đạo có được đường hướng đứng đắn, nhận định mẫu mực, mới mong tránh được cảnh cho tới chết mà chân lý vẫn chưa được giác ngộ.

Tế Phật:  Đó là trách nhiệm của ta, từ đây về sau sẽ tăng cường việc  phát huy chân lý của đạo giáo. Thánh Hiền Đường được lệnh Trời lo việc đó để phổ độ chúng sinh, hầu giúp thiên hạ chúng sinh quay về chính đạo mà thành chính quả. Mau sửa soạn trở lại Hiền Đường.

Dương Sinh:  Xin vâng lệnh, con đã lên đài sen, mời thầy trở về...

Tế Phật:  Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.



© Copyrighted tamlinh.net