HỒI SÁU 

DẠO ĐÀI GƯƠNG SOI ÁC NGHIỆP XEM TỘI HỒN HIỆN NGUYÊN HÌNH

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày mồng 6 tháng 8 nhuận năm Bính Thìn (1976)

  

Thơ:

 Hồn đăng nghiệt kính hiện nguyên hình

Giảm tự thâu văn ám bổ kinh

Âm luật vô tư thực phán đoán

Dương nhân tác ác thụ nghiêm hình.

 Dịch:

 Hồn soi gương ác hiện nguyên hình

Bớt chữ gom văn ngầm sửa kinh

Luật xử công minh nơi địa ngục

Người đời tạo ác chịu nghiêm hình.

 

Tế Phật:  Đã tới giờ dạo địa ngục của bửa nay, Dương Sinh chuẩn bị lên đường.

Dương Sinh:  Thưa, con đã sữa soạn xong, xin thầy khởi hành ...

Tế Phật:  Đã tới nơi, mau xuống đài sen.

Dương Sinh:  Thưa đây là đâu? Còn đám người đông đúc kia, cớ sao lại bị âm binh áp giải lên đài?

Tế Phật:  Đây là Nghiệt Kính Đài (đài gương soi ác nghiệp). Còn đám đông là những kẻ không giữ đạo đức, chuyên làm việc phi nghĩa, xấu xa ở chốn dương gian, giờ đây đều là quỉ phạm tội. Sau khi chết họ phải đến khai báo ở Đệ Nhất Điện, rồi bị áp giải lên đài, để gương soi ác nghiệp chiếu hiện nguyên hình tất cả những tội ác mà họ đã làm khi còn ở cõi  dương gian. Một khi những tội lỗi ở thế gian đã bị phanh phui thì tội hồn chẳng còn che mắt được hình luật ở cõi âm. Hầu hết những quỉ hồn này, lúc bị đem lên đài, tâm can run rẩy vì họ sợ những tật xấu của họ lộ ra sẽ làm trò cười cho bao kẻ . Mình hãy theo họ lên đài xem.

Dương Sinh:  Thưa phải lắm, có coi rõ mới hiểu hết sự tình.

Thủ Đài Tướng Quân (Tướng Quân giữ đài):  Hoan nghênh Phật Sống Tế Công cùng Dương Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường ở Đài Trung tới thăm.

Tế Phật:  Xin thứ lỗi cho, thầy trò chúng tôi phụng mệnh dạo âm ti để viết sách, hôm nay tới đây, xin Tướng Quân đưa Dương Thiện Sinh lên đài để tham quan.

Dương Sinh:  Mời ân sư cùng lên với con, kẻo không con lạ cảnh lạ người, chẳng dám tự tiện một mình xử trí.

Tế Phật:  Được, chúng ta theo Tướng Quân lên đài ... Trước hết, mình đứng ở một bên để quan sát.

Dương Sinh:  Ồ! Ông lảo kia bị âm binh áp giải tới trước gương. Tai sao thân hình già nua vừa rồi lại biến thành chàng thanh niên, đang đêm leo tường vào nhà kẻ khác . Anh ta khôm lưng cậy cửa sổ, nhày vô phòng của một cặp vợ chồng đứng tuổi, trong lúc họ đang ngủ say. Chàng thanh niên chuyên bẻ khoá, cậy gương đó còn đang loay  hoay kiếm vật gì, chợt người chồng tỉnh giấc, thất kinh la lớn. Chàng liền rút dao, nhào tới đâm khổ chủ .Ôi! Máu tươi phọt ra, tôi chẳng dám nhìn.

Tướng Quân:  Đừng sợ hãi, đây chỉ là ảo ảnh Đài Gương Soi Ác Nghiệp . Ông già lúc còn là thanh niên, có lần leo tường vào nhà người trộm đồ vật, bị phát giác, liền rút dao đâm chết chủ nhà . Bây giờ phải đến soi  mình trước đài  gương soi ác nghiệp, cho hiện rõ những hình ảnh lúc  thi hành tội ác.

Dương Sinh:  Đài Gương Soi Ác Nghiệp này chế tạo cách nào mà ảo diệu  quá vậy?

Tế Phật:  Đài Gương Soi Ác Nghiệp, do khí  thiên trời đất kết tụ thành. Linh hồn phạm nhân tới đây, bản chất thực của họ bị chiếu rọi ra hết. Sự thực thì cũng chẳng kỳ ảo gì, người ta từ nhỏ tới lớn, trải qua một kiếp, ác nghiệp trùng trùng . Con người có linh tính nên những việc mình làm, tự mình biết rõ . Tâm linh của mình như một cái máy chụp hình, có thể thâu hết những hành vi ở cõi thế vào trong ống kính, không sót  mải may, nên nó chính là "Tâm kính". Kẻ phạm lỗi trong bóng tối, người ngoài không biết. Nhưng trước khi hành động, đã tự vấn, cân nhắc kỹ càng tồi mới ra tay, thì hẳn là có sự chỉ dạy của "Tâm". Do đó, thần thức âm thầm ghi lại hết những hành vi lớn nhỏ. Nghiệt Kính Đài ở âm phủ do khai khí âm dương kết hợp, khi gặp hai khí hồn phách của người, lập tức hai luồng điện giao nhau, đem hết những hình ảnh của cả một kiếp người đã ghi chép được chiếu rọi rõ ra. Cho nên kẻ làm ác đến trước Nghiệt Kính Đài thì những điều sâu kính lộ ra hết, không giấu diếm nổi . Kinh Phật có nói: "Vạn pháp do tâm sở sanh" (mọi pháp do tâm đẻ ra) đó cũng là đựa theo nguyên lý này vậy.

Dương Sinh:  A, thì ra thế đấy,  nhưng hồn kẻ lương thiện tới đây, Nghiệt Kính Đài chắc chẳn còn tác dụng?

Tướng Quân:  Hồn người lương thiện không cần phải  hiện nguyên hình trên Nghiệt Kính Đài. Trên đài có viết : "Không có người lương thiện trên Nghiệt Kính Đài" mà Dương Sinh không nhìn. Người lương thiện khi chết đi, tính linh của họ trong sáng trước Nghiệt Kính Đài, nên chỉ thấy một màu trắng toát, như lúc chụp hình bị ánh sáng chói loà . Lòng họ không cất giấu bóng tối, do đó không thấy được nguyên hình. Quang tuyến của linh hồn người lương thiện nếu như cực kỳ trong sáng thì hẳn là công  đức quá lớn, họ sẽ hướng thiên đường đi tới. Hoặc được giao thẳng tới các điện để điều tra riêng về công lao lẫn lỗi lầm nên không phải tới đây. Nghiệt Kính Đài còn gọi là "Nghiệp Kính", phàm khi ở cõi trần mà phạm vào  "ác nghiệp" đến đây lập tức hiện rõ nguyên hình. Dương SInh, người thử xét một lần nữa xem sao.

Dương Sinh:  Còn thiếu nữ đang bị âm binh áp giải lên Nghiệt Kính Đài, cô ta quá sợ hải không dám bước tới, cứ than gào thảm thiết, tình cảnh thật đáng thương, đau lòng hết sức. Âm binh tại sao không thương hoa tiếc ngọc, lại dùng chỉa sắt đẩy lên đài, cách đối xử chẳng khác nào với  một phạm nhân... A! Còn chổ kia có khá nhiều đàn ông ra ra vào vào, trong nhà đèn hồng cửa lục, giống hệt cảnh ở  dương gian quen gọi là chốn ăn chơi.

Tướng Quân:  Đúng là chốn ăn chơi ở cõi dương gian nhà ngươi xem xét kỹ càng coi.

Dương Sinh:  Mỗi phòng trong nhà yến oanh ríu rít, đúng là chốn mê đấm lòng người, chẳng dám nhìn lâu, thưa ân sư mình về thôi.

Tế Phật:  Nhìn lâu con cảm thấy khó chịu, là con có cái lòng "Lễ, Nghĩa, Liêm , Sỉ" quả không thẹn là một môn sinh đắc ý của thầy. Còn cô gái giang hồ, buôn linh hồn bán xác thân, gạt gẩm người để lấy tiền, lời nói thô lổ cộc cằn, mất hết nữ tính, quả đắc tội quá lớn. Cô ta vì mắc bệnh hoa liễu nên sớm thác, vì thế hồn đến âm phủ khó thoát khỏi thảm hình . Khuyên phái nữ ở cõi thế gian, nên kính trọng gìn giữ tấm thân, tuyệt đối không được truỵ lạc ở chốn yêu hoa không được buôn sắc bán hương, để tới nổi đôi tay ngọc trăm ngàn kẻ gối, còn bị  phường tục tử sĩ nhục. Chỉ vì tham tiền bạc, đã tạo biết bao tội lỗi . Đàn ông  ham chơi bời cũng phạm tội dâm ô, hy vọng mau sửa đổi  tật xấu đó . Dương Sinh! Thôi mình sửa soạn trở lại Hiền Đường.

Tướng Quân:  Rất tiết hai vị không thể lưu lại đây lâu hơn nữa.

Dương Sinh:  Nghiệt Kính Đài đã thấu hiểu kỳ càng, không dám ngó thêm. Các tội hồn đã bị lộ hết những tật xấu xa, tôi hiện còn là kẻ phàm nhân, ở lại càng tăng thêm xự sấu hổ của họ, bởi vậy tôi xin cáo biệt.

Tế Phật:  Đa tạ Tướng Quân đã chỉ  dẫn cho, chúng tôi phải sửa soạn trở lại Hiền Đường, ngày khác sẽ tới thăm viếng "Bổ Kinh Sở" (sở bổ túc kinh điển), đi thôi Dương Sinh, mau lên đài sen, sửa soạn trở về Thánh Hiền Đường.

Dương Sinh:  Con sợ hãi quá!

Tế Phật:  Sợ chi? Gắng làm người lương thiện sẽ tránh khỏi phải tới đây để lộ bộ mặt xấu xa ... Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh mau xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.
 


© Copyrighted tamlinh.net