HỒI NĂM

TỚI ĐỆ NHẤT ĐIỆN LUẬN BÀN CÙNG MINH VƯƠNG

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 29 tháng 8 năm Bính Thìn (1976)

 Thơ:

Lục dục  thất tình độ nhất sinh

Kế đề kim bảng việc phù danh

Đào Nguyên tối hảo tu thân địa

Ân sĩ tiêu dao hộ Ngọc Kinh.

 Dịch:

 Sáu dục bảy tình đã ngộ xong

Bảng vàng chẳng thiết được ghi công

Đào Nguyên chốn ấy tu thân dễ

Ẩn Sĩ thảnh thơi dạo suối trong.

 

Tế Phật:  Bữa nay chuẩn bị dạo âm ti, này Dương Sinh tại sao tâm thần con không được yên tịnh?

Dương Sinh:  Bạch thầy, tâm thần việc đời trói buộc, tấc lòng lo nghĩ miên man, do đó tinh thần con toán loạn .

Tế Phật:  Dạo cõi âm ti không phải trò chơi con nít. Tâm nếu không tịnh linh hồn khó vào âm phủ. Nếu như bữa nay không dạo âm ti, việc viết sách ắt bị trễ nải. Ta cho con một viên thuốc định thần, uống mau đi, chuẩn bị lên đường.

Dương Sinh:  Cảm tạ ân sư, con đã uống rồi, cảm thấy tinh thần sảng khoái, nổi buồn tan biến hết.

Tế Phật:  Mau lên đài sen, khởi hành ...đã tới nơi.

Dương Sinh:  Thưa thầy, đây là chốn nào? Phía trước có một ngôi diện lớn, người đông lố nhố nhìn không được rõ .

Tế Phật:  Phía trước là Đệ Nhất Điện của âm phủ. Chúng ta mau tới gặp Tần Quảng Vương (vua cõi âm ti).

Tần Quảng Vương (Minh Vương, của âm phủ):  Nghinh tiếp Phật Sống Tế Công cùng thánh bút Dương Thiện Sinh từ Thánh Hiền Đường ở Đài Trung tới thăm tệ điện.

Dương Sinh:  Xin tham kiến Minh Vương, bữa nay tôi theo Tế Phật đến làm rộn quí điện, có điều chi lầm lỗi, xin rộng lòng tha thứ.

Minh Vương:  Chớ Khách sáo, xin theo tôi vào điện . Mời an toạ tại nhà khách . Này Tướng Quân mau dâng trà tiên.

Tướng Quân:  Xin tuân lệnh.

Minh Vương:  Kính mời Tế Phật, Dương Thiện Sinh dùng trà.

Tế Phật:  Dương Sinh, chẳng có gì quan trọng cả, uống đi, cớ sao lại trần trừ?

Dương Sinh:  Con không dám uống vì nghe người ta nói, nếu kẻ phàm tới âm phủ ăn uống bất cứ thứ gì, ắt chẳng thể về lại dương gian. Vậy xin mời thầy và Minh Vương cứ dùng đi.

Minh Vương:  Dương Thiện Sinh nói sai rồi . Thế tục tương truyền người cõi trần không thể ăn các món ở âm phủ, đó là nói chung cho mọi người . Âm Dương mỗi nơi đều có chủ, đương nhiên không thể rối loạn kỷ cương. Nhưng còn trường hợp người vâng lệnh Ngọc Hoàng xuống đây thuộc hàng quí khách, vả lại còn có Tế Phật hướng dẫn, há không trở lại  được cõi trần sao?

Tế Phật:  Dương Sinh, con cứ yên tâm, có sắc chỉ của Ngọc Hoàng trong mình . Đứa  quỉ con nào dám chận đường, nếu  có đứa nào dám cả gan phạm sắc chỉ, nhất định sẽ bị trừng phạt chẳng tha. Đừng sợ, cứ uống.

Minh Vương:  Người thế gian đều ham sống sợ chết, không dám uống nước trà còn có lý do. Chứ ở dương gian có một loại người đã hiễu rõ được rằng; làm điều sai quấy, ám muội, chỉ có một con đường chết, nhưng chẳng chịu quay đầu, cứ xông miết tới trước, lao thẳng xuống mồ chôn. Thật quả đáng thương.

Dương Sinh:  Tôi đã uống xong trà, miệng cũng khát quá. Xin hỏi ngài, bê ngoài có nhiều người xếp hàng đi tới là bởi lẽ gì?

Minh Vương:  Tôi trong coi Đệ Nhứt Điện, người phàm sau khi chết, trước tiên phải tới Giao Bộ Sảnh thuộc Âm Dương Giới khai báo. Sau đó âm binh áp giải vong hồn tới bản điện  Bản điện lại chuyển hồ sơ lý lịch và đương sự tới toà án âm phủ, để tôi tra xét cho rõ thiện ác . Kẻ làm điều thiện được dẫn đi xem các điện ở âm phủ. Hay tuỳ theo cơ duyên với vị ân sư nào đó thì được đi về  để tu luyện lại . Cũng có trường hộp được đưa tới Ty Thượng Thiện Hoặc Sở Tu Thiện. Kẻ phạm nhiều tội lỗi bị giải tới Đệ Nhị Điện hoặc Ty Tội Á . Nếu phạm nhiều tội quá nặng, trước tiên bị áp giải lên Nghiệt Cảnh Đài, chiếu cho hiện nguyên hình để tội nhân phải tự cúi đầu chịu tội. Sau đó mới giải trở lại Đệ Nhị Điện.

Dương Sinh:  Bên ngoài có tiếng khóc than đau đớn thê lương không ngớt của các vong hồn. Chẳng hiểu tại sao mà tất cả trẻ già, lớn bé lại đều thảm thương như vậy?

Minh Vương:  Người trần tới bản điện mới biết rõ rằng mình đã từ bõ cõi thế, lúc còn sống họ không tin có quỷ thần và báo ứng nhân quả. Lúc tới đây mới vỡ lẽ rằng khi chết không phải là mọi sự, mọi vật tiêu tan hết. Do đó có câu: "Nhất  đán vô thường vạn sự không, âm lộ chỉ hữu nghiệt tuỳ thân" (Một sớm đổi thay muôn sự chẳng còn chi, chỉ còn lại cái nhân xấu đeo theo mình nơi ngã đường âm phủ). Vong hồn biết rõ sẽ bị luật âm phủ xử và phải chịu hình phạt  Nên có nhiều kẻ lòng lạnh buốt, thân run rây, vừa khóc lóc vừa hỏi han. Họ phải từ bỏ người thân ở chốn dương gian, như: vợ đẹp con khôn, nhà cao cửa rộng, ngọc ngà vàng bạc, dứt tuyệt ái ân. Hiện tại chỉ còn cái thân trơ trọi ở chốn suối vàng. Mỗi lần nhớ tới dĩ vãng không cầm nổi những giọt mắt bi ai.

Dương Sinh:  Tại sao các âm binh không tôn trọng những vong hồn, lại dùng binh khí, hoặc dùng roi đánh đập khiến các vong hồn nức nở như ve sầu mùa đông, thực đáng thương quá!

Minh Vương:  Những vong hồn nầy ăn ở không có đạo đức ở thế gian, do đó các âm binh không những không giữ lễ mà lại còn xử tệ tuỳ theo tội của họ, quả là : "Ác nhân tự hửu ác nhân ma, Kiểu hảnh đầu cơ độ nại hà" (Kẻ ác có ngày người ác  dạy, Đầu Cơ trục lợi độ sao đây). Nếu như ở thế cõi thế, họ biết để lòng thương xót cứu đời lúc chết đi hẳn là âm binh, thần phục đối xử tốt với họ gấp bọi lần. Chẳng cần phải bênh vực họ.

Dương Sinh:  Khi sống nếu như không tu tâm dưỡng tính, sau khi chết thật đáng thương hết sức. Đời sau nếu như con cháu biết được là tổ tiên mình lúc chết đi  bị coi ngang hàng với tội phạm, bị âm binh khinh  khi đánh đập, chắc chắn sẽ chẳng thể cằm lòng . Cách đền ơn của người đời với tổ tiên là tu đạo hành thiện, lấy công đức siêu độ linh hồn tổ tiên sớm có ngày thoát khỏi sự khổ đau.

Tế Phật:  Người đời nếu như không giữ gìn được khuôn phép của gia cang, hành động bừa bãi thì tổ tiên họ ắt sẽ bị liên luỵ . Cho nên nói "Cửu Huyền Thất Tổ" huyết mạch tương quan, nhân quả tuần hoàn mật thiết, do đó phải hết sức thận trọng! Bữa nay đã cận giờ, sửa soạn trở lại Hiền Đường.

Minh Vương:  Kính tiễn.

Tế Phật:  Dương Sinh mau lên đài sen sữa soạn trở về ... Đã tới Thánh hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập xác thân.



© Copyrighted tamlinh.net