VIẾNG TRUNG PHẨM LIÊN HOA
1. NƠI PHÀM THÁNH ĐỒNG CƯ
Ra khỏi ao sen hạ phẩm, tôi lại trì chú, thân như ngồi
máy bay lướt gió mà bay lên, đột nhiên tôi có cảm giác thân mình đang từ từ
lớn và cao lên. Hoa sen ở Trung Phẩm quả là to lớn, một đóa sen lớn cở 8, 9
trăm dặm, bằng như 1 tỉnh ở Trung Quốc, bán kính hoa sen có thể lớn bằng từ
Tân Gia Ba đến nửa nước Thái Lan, toàn hoa sen có thể lớn vậy nên người ngồi
trên đó phải lớn tương đương, ta đã biết cao tớ bậc nào chẳng cần phải nói,
chư vị cũng biết là phòng xá cung điện ở đây phải lớn đến cỡ nào để tương ứng
với hàng vạn chúng sanh vào trong nghe giảng pháp.
Bồ Tát Quan Âm nói:
-
Ở Trung Phẩm đa số là Phàm Thánh Đồng Cư tứ chúng đều có (tứ chúng là
tăng ni, thiện nam, tín nữ) người vãng sanh đến đây, những người đến đây hơn
người Hạ Phẩm một bậc, lúc sanh tiền họ đều có ý niệm ra khỏi Tam Giới. Ở thế
giới ta bà chịu khổ tu luyện ngoài việc tự tu, còn tích cực trong công việc
Phật sự, hoặc đóng góp xây dựng chùa tháp, hoặc in ấn kinh sách, hoặc là trùng
tuyên Phật pháp, dùng phương tiện khéo để khuyên hóa người khác tin Phật, tin
pháp tin tăng, giảng giải chỗ nghi ngờ khó hiểu trong kinh Phật để người
người tinh tấn tu hành, còn cố gắng bố thí, pháp thí, vô úy thí, nghiêm trì
giới luật, biết phát lòng từ bi, hỉ xả, lâm chung nương Tây Phương tam thành
tiếp dẫn, vãng sanh đến ao sen Trung Phẩm, nhưng mà cách tu trì như cách tu
trì như trên vẫn có bậc sâu cạn, nên ở đây cũng chia làm ba bậc Thượng Sanh,
Trung Sanh, Hạ Sanh.
Câu chuyện vừa dứt chúng tôi đã đứng trước một đại điện,
tôi đảnh lễ chư vị Bồ Tát nơi đây, Bồ Tát Quan Âm liền dẫn tôi đi tham quan
các nơi.
Ôi! Ao sen Trung Phẩm mới đẹp làm sao, so với Hạ Phẩm,
sao sen Trung Phẩm không biết vượt trội hơn chục lần, bốn bên đều được xây
bằng bảy báu, hoa sen trong ao phóng ra những tia sắc sáng lung linh cùng nhau
ánh lên màu sáng chói lọi hấp dẫn vô cùng. Lạ hơn nữa là hoa này rất nhiều
thần cánh sen, bên trong mỗi tầng đều hiện đình đài lầu các, bảo tháp, phóng
mười mấy thứ ánh sắc, cảnh trí đẹp không sao tả xiết, người ngồi trên toà sen
toàn thân hiện sắc óng ánh vàng hồng trong suốt, cũng phóng muôn đạo hào
quang. Tất cả những người ở đây y phục cùng loạt giống như nhau, tuổi thì cở
trên dưới hai mươi không thấy một đứa trẻ nào hay là một người già nào, bất
giác tôi nhìn lại mình thì cũng giống như họ, riêng chỉ có Bồ Tát Quan Âm là
giữ nguyên dáng Bồ Tát thôi.
Tôi hỏi Bồ Tát Quan Âm:
- Tại sao cái gì ở đây cũng có hào quang, màu sắc gì thì
phát ra màu ấy, còn thân con người ở đây đều phát ra hào quang giống như nhau
vậy?
Ngài trả lời:
-
Ở đây tất cả mọi cái đều dưới sự tác động của Phật lực Đức Phật A Di
Đà. Đức Phật A Di Đà phóng ra vô lượng quang minh phản ánh đến đây khiến tất
cả đều phát lồ phóng quang chuyển biến, trong thân ông cũng như vậy. Trong
mỗi cảnh giới của ao sen cách trang sức và dáng dấp đều giống nhau và cũng một
màu, trừ phi chính mình có năng lực thần thông biến hóa ra các dạng khác, bằng
không toàn thể đều thống nhất như nhau.
Bồ Tát còn cho biết tuy là Trung Phẩm, ở đây cũng có
những đóa sen, những lầu các u trầm, ảm đạm, không phát ra hào quang, nhưng
đây không phải là cảnh thực của Cực Lạc mà là cảnh giới vô thường mộng ảo của
vọng tưởng dĩ vãng từng cúng sanh.
Bồ Tát chỉ cho tôi xem cái tòa lầu các ảm đạm gần đấy,
bốn phía của lầu các là vườn hoa rất rộng, trăm hoa đua nở đủ màu sắc, chim
chóc trên cành nhảy nhót hót vang cảnh trí như nhà trưởng giả hào phú. Gia
đình này lớn bé già trẻ chừng hai mươi người, tòa đại sảnh có trang thiết thờ
tam bảo, cha mẹ con anh chị em thân quyến tựu lại niệm Phật tụng kinh vô cùng
thuần thành và tinh tấn. Lúc ấy Bồ Tát Quan Âm bảo tôi:
-
Cái gia đình này hay bố thí, làm lành từ bi hỷ xả, một số đã vãng sanh
Trung Phẩm liên hoa, nhưng vẫn cứ vọng nhớ tình cảm xa xưa cho nên thành vọng
cảnh luôn như vậy . Bồ Tát còn nói:
-
Trong 9 phẩm hoa sen, mỗi phẩm đều từ dưới lên trên, khi tu được rồi
thì hoa sen sẽ được dời lên ao phẩm trên. Cũng giống như tham thiền vậy, sơ
thiền tu rồi lên nhị thiền, nhị thiền rồi lên tam thiền, rồi mới tới tứ thiền,
lý ấy là như vậy.
Đột nhiên tiếng chuông reo vang, lầu các nầy thoáng cái
đã biến mất, tất cả trở lại thân thanh niên khoảng 20 tuổi, hiện sắc óng vàng
hồng trong suốt, bề ngoài trang sức đều đồng loạt giống nhau, và số người càng
ngày càng đông, không thể kể hết, hình thành một hội trường to lớn.
Bồ Tát Quan Âm nói:
-
Hôm nay ở đây do Bồ Tát Đại Thế Chí và Thường Tinh Tấn Bồ Tát giảnh về
kinh Pháp Hoa, ông đi nghe chứ!
Tôi trả lời:
-
A Di Đà Phật, con rất thích kinh Diệu Pháp Liên hoa thưa Bồ Tát.
Nói rồi tôi cùng Bồ Tát Quan Âm bước lên hội trường của
Đài giảng, bốn bên đài giảng đều là hàng rào như gắn những hạt châu phóng ra
trăm ngàn tia sáng chiếu rọi lung linh, hai bên có bảy hàng cây báu cao thấy
mây xanh, trên cây cũng có đình đài lầu cát và đông đảo các Bồ Tát tập trung
trên ấy để nghe giảng kinh, giảng đài này được xây bằng thất bảo lưu ly cao
không biết bao nhiêu trượng, vô cùng trang nghiêm.
Bồ Tát Quan Âm dẫn tôi lên đài, tôi đảnh lễ hai vị Bồ Tát
giảng sư rồi hai vị chủ tôi ngồi kế bên. Đại Thế Chí Bồ Tát lên bục giảng,
lúc ấy không biết từ đâu khói hương xông lên, thơm ngát lan tỏa. Đâu đây du
dương tiếng nhã nhạc lưng trời, những con chim muôn màu muôn vẻ nhiều vô số
đang bay lượn và hót lên thánh hiệu niệm Phật. Khi tất cả lễ bái xong, Bồ Tát
Đại Thế Chí đứng dậy tuyên bố nội dung buổi giảng:
-
Diệu Pháp Liên Hoa kinh là căn nguyên của chư Phật Thế Giới Hoa Tạng,
là căn bản để thành Phật, hễ muốn thành Phật đạo, cần phải tu kinh học kinh
điển này . Lần giảng trước là giảng tiết thứ nhứt, thế nào là kinh Diệu Pháp
Liên Hoa, kinh Diệu Pháp Liên Hoa là vô lượng bảo, hôm nay sẽ nói đến tiết thứ
hai về tác dụng của Diệu Pháp Liên Hoa kinh...
Ðại khái nói khoảng một tiếng đồng hồ.
Tôi nghe xong trong lòng có cái thắc mắc, kinh Diệu Pháp
Liên Hoa ở thế gian lưu truyền về văn tự, và câu kinh không đồng nhau, tôi bèn
hỏi Bồ Tát Quan Âm. Ngài cho biết:
-
Kinh văn của Kinh Diệu Pháp Liên Hoa ở thế gian tương đối cạn dễ hiểu,
ở đây lời lẽ huyền bí hơn, diệu mầu hơn, tuy dù có huyền bí hay diệu mầu hơn
nhưng ý nghĩa chính cũng cùng một thứ thôi, có thể nói như thế này, người trời
không hiểu cảnh giới Bồ Tát, La Hán không hiểu cảnh giới Bồ Tát, Bồ Tát không
hiểu cảnh giới của Phật, ông nghe Bồ Tát giảng kinh chỉ phát ngôn bằng một
tiếng nói, trăm ngàn tiếng nói cả nước đều được chuyển đến người nghe bằng độc
nhất âm điệu của nước mình, đó là ngôn ngữ Đà La Ni tam muội.
Bồ Tát Thường Tinh Tấn giảng xong đất trời hiện ra cảnh
tượng, không phải nói là một bức tranh, một bức tranh vô cùng đẹp mắt không
thể nói hay nghĩ bàn được, rồi từ lưng trời rải xuống là là những đóa hoa tươi
thắm đủ màu sắc, và từ hoa chiếu ra muôn đạo hào quang tỏa ra khắp nơi lung
linh tuyệt vời. Trong đài giảng tất cả thanh niên đồng thời đứng dậy lấy vạt
áo đựng đầy hoa, lúc ấy nhạc trời đồng trổi lên du dương, diệu vợi, âm thanh
không biết từ đâu vọng ra vô cùng hùng tráng, đột nhiên cả ngàn, cả vạn thanh
niên áo đỏ ấy đồng loạt lay mình biến thành thanh nữ mặc váy hồng đào, áo màu
cốm, lưng đeo đai vàng óng lần lượt vươn lên múa hát vui thật là vui. Không
bao lâu tất cả lại biến thành những đóa hoa sen hiện ra từng sắc màu khác
nhau, ánh sáng củ hoa sen tủa ra thật là đẹp, sen trắng ánh sáng trắng, sen
vàng ánh sáng vàng, mỗi hoa phát ra tia sáng của bản chất cánh sen ấy. Bây
giờ không còn thấy bóng người nào nữa, thế rồi trên hoa sen lại hiện hình Bồ
Tát ngồi ngay ngắn, rồi tiếp đến lại biến hoa sen thành tháp vàng tháp bạc rọi
muôn ngàn hào quang, cảnh sắc nơi đây biến hiện vô cùng tráng lệ và hấp dẫn.
Tôi đang ngắm nhìn một cách xuất thần, tự nhiên trên hư
không cả ngàn cả vạn thanh nữ mặc áo màu cốm đi vào, họ đi xuyên tường xuyên
vách, tà áo họ lất phất bay từ trên cao cùng nhau bước xuống. Tôi lấy làm lạ
bèn hỏi Bồ Tát Quan Âm về việc đi xuyên qua vách. Bồ Tát Quan Âm cho biết:
-
Thế giới Cực Lạc do nguyện lực của Đức Phật A Di Đà mà hình thành,
thánh chất ấy không phải là vật chất, cho nên bất kỳ đình đài, lầu các điện
hay bảo tháp núi sông hoa cỏ, cây cối đều trong suốt trong vật chất do đó
không có chướng ngại, có thể đi xuyên qua một cách tự nhiên, ông không tin cứ
thử một lần xem.
Tôi y lời chạy qua vách đại điện để thử, rồi đến cột lớn,
lan can v.v... thân tôi đều đi xuyên qua được. Khi tôi tiếp giáp với vật đó
thấy vật đó nhưng nó không cản trở hay vướng vấp thân thể tôi, cũng như ở thế
gian chúng ta biết khối nước do mặt thoáng hồ nước nhưng đưa tay vào nước rất
tự nhiên không bị cản lạị Tiếp đó, Bồ Tát Quan Âm dẫn tôi đến hai chỗ kỳ quan
nữa là Bát Đại Cảnh Sơn và Hoa Tạng Thế Giới để tham quang.