VIẾNG THƯỢNG PHẨM LIÊN HOA
Rời khỏi Trung Phẩm Trung Sanh, Trung Phẩm Thượng Sanh,
tôi được tiếp dẫn đến ao sen Thượng Phẩm. Khi trì chú lướt đi, tôi lần lần cao
lớn lên như dáng dấp lúc đến đảnh lễ Đức Phật A Di Đà.
Bồ Tát Quan Âm bảo tôi:
- Chúng sanh vãng sanh đến Thượng Phẩm là khi ở ta bà
tinh tấn tu hành, giữ gìn giới thanh tịnh, siêng năng nghiên cứu điển tích chư Phật,
dũng mãnh đoạn trừ 10 nghiệp ác, hành 10 việc lành, nương theo pháp môn mình
tu mỗi mỗi đều thực hành thấu đáo, cật lực dấn thân, mười năm như buổi đầu
không hề lui bước đến lúc thịt rả xương tan, bỏ thân này mới thôi, ngoài ra
còn tạo thêm những công đức lớn bên ngoài nữa, hành bố thí lớn, trong phút
cuối cùng liền được đón về Thượng Phẩm. Những chúng sanh này cơ hồ không còn
vọng tưởng nữa, sáu căn đều thanh tịnh cũng có thể nói đều đạt cảnh giới Bồ
Tát, có thể tự do biến hóa, du hí thần thông. Thí dụ như một nhóm chúng sanh
Thượng Phẩm tu một chỗ, nếu họ muốn biến thành những đóa hoa thì họ liền thành
đóa hoa, muốn thành tảng đá liền thành tảng đá, muốn thành bảo tháp liền
thành bảo tháp, muốn thành cây cổ thụ liền thành cổ thụ.
Hoa sen trên Thượng Phẩm này nhỏ nhất cũng cỡ ba tỉnh, nói cách khác lớn
bằng ba lần Mã Lai Á. Tôi được dẫn đến ao sen Thượng Phẩm, ao ở đây đích thực
trội hơn ao ở Hạ Sanh và Trung Phẩm nhiều, chung quanh ao tráng lệ hùng vĩ
hơn. Từng tầng từng tầng lan can vây lại phát ra muôn đạo hào quang, ngoài ra
từ hoa sen tỏa ra muôn ngàn hương thơm. Trong ao có nhiều tháp lớn, hình dáng
như núi cao vậy, tháp có nhiều góc cạnh phóng ra muôn ánh sáng đủ màu sắc uyển
chuyển tuôn ra. Trong ao còn có nhiều cầu màu sắc đen vô cùng. Ao lớn chưa
từng thấy, tầm nhìn không thấy tới bờ bên kia. Trong ao có rất nhiều sen,
không có sen nào úa héo cả, tất cả hoa sen đều phát ra ánh sáng lung linh rực
rỡ và tỏa hương thơm ngát. Nơi đây còn có những bảo cát bằng cả ngàn cả vạn
hạt châu lấp lánh đủ kiểu, hoa thì đếm không hết số. Mỗi tầng lại đầy dẫy
những bảo tháp, đình đài, lầu các, thật là hấp dẫn vô cùng, người ngồi ở trên
hoa sen ấy toàn thân tỏa sáng ánh hào quang vàng óng, y phục rất hoa lệ cũng
phát ra tia sáng màu rất đẹp.
Bất chợt Bồ Tát Quan Âm hỏi tôi:
- Ðây có một vị tên là Ấn Quang Pháp Sư, Ngài là một
trong ba vị cao tăng Trung Quốc thời cận đại ông có quen không?
Tôi vội trả lời:
- A Di Đà Phật. Thưa Bồ Tát ông ta ở đâu? Tôi đã nghe
qua danh và rất quý trọng Ngài nhưng chưa được dịp gặp.
Tôi đang nói chuyện thì một thanh niên chừng ba mươi tuổi ngoài bước ra
khỏi hoa sen và hiện nguyên hình tướng Ấn Quang Đại Sư. Chúng tôi gặp mặt nhau
mừng lắm, cùng đảnh lễ rồi Ấn Quang Đại Sư nói thao thao bất tuyệt. Ông nói
nhiều lắm, tôi quên mất một số, chỉ nhớ lại là ông ta nhắn đi nhắn lại tôi
phải truyền đạt tới đồng đạo ở ta bà là phải lấy giới làm chuẩn, nghiêm trì
giới luật, nhất tâm niệm Phật, tin hạnh nguyện, tất vãng sanh Tây Phương không
sai. Ngoài ra ông còn nhắc nhở những người tu hành đừng tự cho là mình thông
minh sửa đổi luật nhà Phật, quy chế chư Tổ, nhất là chớ nên hô hào cải cách
duy tân, tái phải oai nghi giới luật.
Chúng tôi cùng bước xuống đài sen đưa đến lầu các lớn,
trên đường đi các chim chóc đậu trên cành vàng lá ngọc líu lo ca hát, hòa với
âm nhạc trời du dương, thêm vào là âm thanh thướt tha của tiếng niệm Phật khắp
nơi. Hoa nở rộ muôn màu muôn vẻ, hương thơm xông ngát, từng đóa hoa cánh hoa
chiến ánh sáng lung linh, ngoài ra lại còn rất nhiều loại đèn châu báu, đèn mã
não, đèn lưu ly từng hàng từng hàng ngay ngắn, các loại đèn lấp lánh ánh sáng
màu sắc đẹp thôi nói không hết ý. Vào trong lầu các cái gì cũng lấp lánh ánh
sáng màu sắc lung linh khiến tôi ngây người ra ngắm nghía. Ấn Quang Đại Sư đi
với chúng tôi lên lầu, trên lầu có các loại kính bằng thủy tinh, ở giữa có một
cái kính lớn nhất gọi là chiếu thân kính. Bồ Tát Quan Âm giới thiệu:
Kính này có thể soi thấy nguyên hình của từng người, xem
bản tánh đã thanh tịnh hay chưa? Có còn vọng tưởng vọng niệm nữa không? Soi
một cái là thấy ngay.
Trên lầu có ghế ngồi ngăn thành hai hàng lối, các nghế
ngồi đều làm bằng bảy báu sáng lấp lánh. Trên bàn gần đó bày vật gì đó lạ lắm
tôi không nhìn ra là gì.
Bồ Tát Quan Âm hỏi tôi:
- Ông thấy đói rồi hả?
Tôi thấy đúng là có cồn cào đói. Tôi nói:
- A Di Đà Phật. Thưa Bồ Tát, ở đây có gì ăn không ạ.
Ngài bảo:
- Về thức ăn thì cũng như ở Hạ Phẩm vậy, ở đây ông muốn
ăn gì sẽ có dọn ra.
Tôi nói:
- Vậy thì hay quá, tôi chỉ ước được ăn cơm trắng với
canh rau cải trắng thế thôi.
Tôi vừa nói dứt cơm trắng và tô canh còn nóng hổi được
bày ra ở bàn, đũa muỗng cũng đầy đủ. Tôi hỏi:
- A Di Đà Phật. Thưa chư vị không ăn bây giờ sao?
Bồ Tát trả lời:
- Ðây không có ai ăn đâu, ông cứ tự nhiên ăn đi.
Tôi nghĩ mà mắc cỡ quá, nhưng cũng ngồi vào ăn. Tôi ăn
no nê rồi để gọn bát đũa lại, tự nhiên bát đũa muỗng đều biến đi đâu mất.
Tôi thắc mắc hỏi Bồ Tát, Ngài nói rằng:
- Tại ông vọng tưởng bụng đói, và khao khát muốn ăn cũng
giống như ở thế gian chiêm bao vậy. Trong chiêm bao cái gì cũng có khi thức
tỉnh ra rồi chẳng có cái gì cả. Ông vọng tưởng ăn, thức ăn liền đến, ăn no rồi
vọng tưởng về ăn không còn, những gì thuộc về vọng tưởng cũng vì vậy mà biến
mất. Tôi gật đầu hiểu ra. Ngài nói thêm:
- Tự tánh thanh tịnh thì không thèm ăn, không thèm khát,
không thèm muốn cái gì ở trong hư không, thật ra trong hư không vốn là không
có cái gì. Vọng tưởng dấy lên cũng giống như sương mờ được un lên vậy, cái ý
ấy ông từ từ nghiệm ra, nếu mà lãnh hội được thì sẽ hiểu ra tam muội của việc
ấy.
Người vãnh sanh về sen Thượng Phẩm vọng niệm ít nhất,
hầu hết đều là Phật tánh chơn như, đều chứng quả vị Bất Thoái Chuyển Bồ Tát,
trong chốc có thể nương nguyện lực Phật A Di Đà biểu hiện ra vô số hoa tươi
đẹp, trái cây và phẩm vật cúng dường v.v... để đi cúng dường chư Phật mười
phương. Còn đến giờ thuyết pháp nghe kinh thì cả ngày vạn ức Bồ Tát đều ngồi
ngay ngắn trên hoa sen, hoặc trên lầu, trên bảo tháp, trên bảy hàng cây báu,
trực tiếp nghe lời giảng của Đức Phật A Di Đà.
Tôi hỏi Bồ Tát Quan Âm:
- Người ở trái đất vãng sanh về thế giới Cực Lạc này rất
đông, tại sao thân quyến của họ đều không nhìn thấy vậy? Ngài bảo:
- Người địa cầu phần nhiều còn vọng nghiệp che lấp, rất
nhiều cái gần hơn còn chưa nhìn thấy, nếu họ chịu nhất tâm niệm Phật không dấy
vọng tưởng, tâm như hư không, thì người địa cầu cũng có thể nhìn thấy thế giới
Tây Phương Cực Lạc được.
Tôi thừa cơ hỏi hỏi Bồ Tát:
- Cầu Ngài chỉ dạy: Thưa Bồ Tát “Cần phải niệm Phật ra
sao mới là tốt nhất?” Mới có thể tu nhanh nhất?
Ngài bảo:
- Cần thiền định song tu, nhất tâm niệm Phật, niệm Phật
tham thiền gọi là tịnh độ thiền.
Tôi hỏi:
- Thưa Bồ Tát xin Bồ Tát chỉ cho biết tu tịnh độ thiền
bằng cách nào?
Ngài gật đầu chỉ dạy như sau:
- Số người có thể chia thành hai nhóm như cách tu của
chúng sanh Thượng Phẩm Tây Phương Cực Lạc đây, nhóm trước niệm hai câu A Di Ðà
Phật, nhóm sau mặc niệm lắng nghe, sau đó nhóm sau niệm hai câu, nhóm trước
mặc niệm lắng nghe, tu trì như vậy đã không mệt nhọc, lại không ngừng niệm,
tâm và khẩu như nhau. Phật tánh tự nhiên lộ, tính tất sanh định, định tất sanh
huệ.
Bồ Tát Quan Âm hối thúc: "Thôi lẹ đi, thời
giờ eo hẹp lắm. Tôi dẫn ông đi thăm viếng
Tháp Liên Hoa, là tháp lớn của Phật A Di Ðà".
Lại lướt qua thêm my tòa lầu các
đến vạn tầng. Những tháp này có bao nhiêu góc cạnh
cũng không đếm hết được. Tất cả các
tháp đều
phóng ra muôn đạo hào quang, sắc màu uyển chuyển ánh
lung linh, đẹp vô ngần. Trong tháp vang vọng ra tiếng niệm Nam Mô A Di
Ðà Phật, liên tục hai câu đầu nghe rất
trong vút. Câu đầu tiên nghe rất cảm động
và tha thiết như con réo mẹ cứu giúp vậy,
còn câu thứ hai nghe trầm hùng rất quyết tâm và thân thiết.
Tòa tháp này dành riêng cho chúng sanh Thượng
Phẩm Trung Sanh đến dạo
chơi. Tháp lớn lắm, khó mà hình dung ra được.
Có thể lớn cở my ngàn my vạn độ lớn của
trái đất chúng ta ở, còn độ cao thì không thể
tính được. Trong tháp có rất nhiều cung điện,
các loại màu sắc đều có thể phát hào quang
trong suốt. Các chúng sanh Thượng Phẩm
Trung Sanh đến đây đều có thể
xuyên tường tự do ra vào, không bị ngăn trở.
Muốn lên muốn xuống đều
tùy tâm tưởng thì sẽ đến ngay vị
trí. Trong tháp có thể nói muốn gì có nấy, trong y có thể thấy tất cả cảnh
tượng của một chúng sanh của Hoa Tạng thế giới, có thể thấy
được đất Tịnh Ðộ của hằng
trăm, hàng vạn đức Phật khắp
nơi. Cảnh vật nơi đây thật là tuyệt
vời khó mà dùng bút mực tả cho hết được.
Chúng sanh Thượng Phẩm Trung Sanh nếu muốn
đến những nơi Tịnh Ðộ của vị Phật
nào cũng đến trong nháy mắt rất dễ dàng. Chúng tôi vào trong tháp
Liên Hoa, thân như ngồi thang máy vậy, xuyên thấy từng tầng,
không vướng chi cả, hoàn toàn trong suốt hết. Trong các tầng của tháp
có từng nhiều người
đang niệm Phật, tất cả là những thanh niên khoảng 30 tuổi. Mỗi một tầng
cách ăn mặc đều
khác, đại khái chừng 20 loại màu sắc. Tất
cả những người ở
đây đều là nam, không thấy một người
con gái nào. Tất cả những người thanh niên
ấy ngồi ngay ngắn nơi đài sen của mình
niệm Phật Bồ Tát Quan Âm. Ở đây tu hành tinh tấn
lắm trong ngày sáu thời: hai thời dành niệm Phật, hai thời chỉ tịnh, hai thời
nghỉ ngơi, bây giờ thì họ đang niệm Phật.
Chúng tôi tiến vào tầng giữa, chỉ thấy từng hàng người
ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn của mình tham
thiền niệm Phật, rất đẹp mắt, có vị ngồi
ngay giữa phòng là vị đại Bồ Tát đang ở đây
dẫn chúng niệm Phật. Người nào niệm giỏi
thì trên đầu phát ra những tia sáng, trong
tia sáng có vô số những vị hóa Phật, như
Ðức Phật A-Di-Ðà vậy, trong mỗi tia sáng số hóa Phật vô số ức vị, vị Ðại Bồ
Tát ngồi giữa dân chúng ấy cũng có nhiều hóa Phật nương
tia sáng hiện các loại chim bay bay lại ở tên chóp tháp, hoặc ở đại sảnh bay
đến cũng cùng nhau niệm Phật; bay như
vậy mà không mảy may hỗn loạn. Trong tháp có rất nhiều đèn trân châu, đèn lưu
ly đều phát ra sức sáng tối đa, có loại
đèn tròn to, tự động chuyển biến
các dạng màu sắc.
Tóm lại cảnh trí nơi đây nói không hết cái lung linh uyển
chuyển đẹp. Ði cúng dường
mười phương
chư Phật cũng tập trung ở đây mà đi.
Tại nơi đây
có thể thấy được bất cứ thế giới nào mà
toàn thế giới Hoa Tạng cũng hiện ở đây.
Tất cả chúng sanh, tất cả Phật Thánh đều
hiện rõ ở đây cả.