HỒI MƯỜI CHÍN
DẠO
PHỦ HOÀN HỒN BỐN LOÀI SINH VẬT
Phật
Sống Tế Công
Giáng ngày mồng 19 tháng 11 năm
Bính Thìn (1976)
Thơ:
Phi mao tái giác nhất nhân thân
Tại thế phi vi chủng nghiệt
nhân
Vạn vật đồng tuần thiên lý
chuyển
Tứ sinh bội đạo thái vi nhân.
Dịch:
Thân người hoá vật mọc sừng
lông
Làm quấy trần gian giống ác
trồng
Chuyển biến lẽ trời muôn vật
đổi
Bốn đời phản đạo phá cương
thường.
Tế
Phật: Bữa nay sửa
soạn dạo địa ngục, Dương Sinh mau theo thầy lên đài sen.
Dương
Sinh: Thưa vâng,
nhưng không rõ bữa nay mình đi đâu?
Tế
Phật: Lần dạo âm
phủ bữa nay thật khác xa các lần trước, có một cảnh đặc biệt, phải lên tinh
thần, tâm chớ hoang mang, kẻo ảnh hưởng tới việc viết sách.
Dương
Sinh: Vâng vâng,
con đã lên đài sen, xin thầy khởi hành ... A, tại sao phía dưới lại lóng lánh
ánh vàng, có người đầu toả hào quang, ngời sáng không trung.
Tế
Phật: Ai biểu con
lén mở mắt ra? Đó là ánh đạo ngời toả từ Thánh Hiền Đường, bởi vì chúng ta toạ
đài sen nổi ở giữa không trung, nên trong Hiền Đường có chư thần phò hộ, có các
môn sinh thiền định tập trung tinh thần, hai khí âm dương hội tụ ở tiêu điểm,
tư nhiên phóng ra ánh sáng. Đó là công trình tụ tập gian lao của các môn sinh
tại Hiền Đường.
Dương
Sinh: Xin hỏi ân
sư, ánh đạo của các môn sinh trong Hiền Đường có thể bảo trì mãi mãi được không?
Tế
Phật: Phàm sau khi
rời Hiền Đường, đạo tâm không bỏ, hành đạo chuyên cần, ánh sáng càng ngày càng
mạnh, càng ngày càng sáng. Nếu như sau khi rời Hiền Đường, bỏ mất tâm đạo, muốn
gì làm nấy, lén lút làm chuyện tổn đức, ánh sáng liền biến thành bóng tối, mất
đi vẻ sáng ngời. Nếu như trong Hiền Đường có tam giới cao chân giáng lâm, thì
ánh đạo mạnh vô cùng. Do đó, kẻ gần gũi người có đạo hay chùa miễu, thánh đường,
ma ở ngoài chẳng dám xâm phạm. Sau khi rời Hiền Đường, nếu như hành động bất
nhân ác đức, đèn tâm lập tức tắt ngầm, ma quỉ thích tối sợ sáng, do đó dễ xâm
nhập vào trong người, khi ánh sáng ban mai ló dạng, quỉ ma tức khắc thối lui.
Người đời không thể không thận trọng điều đó. Dương Sinh mau nhắm hai mắt, để
tới âm phủ dạo thăm.
Dương
Sinh: Dạ dạ, con đã
nhắm thật chặt hai mắt, mời ân sư khởi hành...
Tế
Phật: Đã tới nơi,
Dương Sinh mau xuống đài sen.
Dương
Sinh: Tại sao phía
trước lại có dã thú, gà vịt cùng chim chóc tụ họp, có nên theo đường nhỏ này tới
đó xem?
Tế
Phật: Đó là bốn
loại sinh vật sau khi chết trở lại địa ngục, vì phía trước là ranh giới giữa cõi
âm với cõi trần.
Dương
Sinh: Bữa trước tới
đây, tại sao con không nhìn thấy cảnh này?
Tế
Phật: Bởi vì con là
người phàm, ta sợ con thấy quá nhiều, tinh thần sẽ bấn loạn, bởi vậy tạm dùng
pháp thuật che mắt để con khỏi trông thấy cảnh bốn loại sinh vật trên đường trở
về âm phủ.
Dương
Sinh: Thì ra con đã
bị ân sư đem phép tám muội ra rỡn mà không hay. Những động vật này tới âm phủ
tại sao lại kinh hoàng kêu la, bay nhảy, giống như bị người ta lùa đuổi vậy?
Tế
Phật: Bốn loài sinh
vật này đầu thai ở dương gian, khi chết phần lớn đều bị người ta giết, do đó còn
hoảng kinh chưa an định, một sớm đoạn tuyệt dương khí, liền bị âm khí bổ vây,
tất cả đều trở về địa ngục để lãnh ba kiếp nhân quả . Nghiệp chướng của bốn loài
sinh vật này khá nặng, tính linh y tối, nguyên khí suy nhược, lúc chết chẳng cần
âm binh áp giải, tự nhiên bị hấp lực của địa ngục hút trở về, điểm này người đời
phần lớn đều chưa rõ.
Dương
Sinh: Đúng rồi, quả
con mới nghe lần đầu trong đời. Chúng ta đi về phía trước phải không?
Tế
Phật: Đúng vậy,
chúng ta theo đám gia súc trâu, ngựa và dê này mà đi, đến như các loại hoá sinh,
thấp sinh, hình dáng li ti, khi chết hồn phách nó nhỏ như hạt cát bị gió thổi
tung lên, tốc độ bay rất lẹ, mắt phàm khó mà nhìn thấy rõ. Chúng bay về tụ họp ở
âm ti, đợi sau khi đã hoàn hồn, sẽ được xét xử lại, hầu rõ về ba kiếp nhân quả.
Dương
Sinh: Đa tạ ân sư
đã chỉ giáo, nếu không con sẽ chẳng hiểu gì. Phía trước là cửa ngục của quỉ, tại
sao hồn bốn loài sinh vật này không đi vào cửa lớn?
Tế
Phật: Vì cửa ngục
quỉ do linh hồn người làm chủ, bốn loài sinh vật này nghiệp quá nặng, cho nên
phải đi vào bằng cửa nhỏ hai bên.
Dương
Sinh: Đã vào trong
cửa ngục quỉ, tại sao nó không tới Giao Bộ Sảnh báo cáo?
Tế
Phật: Có nơi khác
lo liêu cho chúng, nơi đó cánh đây cũng chẳng xa, ta hãy đi theo chúng, mau mau
lên...
Dương
Sinh: A! Phía trước
có một khu đất xanh mướt, giống như khi chăn nuôi, phía tay phải có một điện
phủ, trên đề "Phủ Hoàn Hồn Bốn Loài Sinh Vật". Bốn loại sinh vật này vừa kêu la
thảm thiết vừa kéo tới tụ họp tại đây, đầu hướng về phía điện phủ gật gù lạy tạ
như muôn giãi bày tội trạng.
Tế
Phật: Phía trước
chính là phủ Hoàn Hồn Bốn Loài Sinh Vật. Phàm bốn loài sinh vật chuyển kiếp đầu
thai dương thế lãnh nghiệp báo, sau khi trả hết nghiệp báo ắt trở lại phủ này
để hoàn hồn trở lại hình người, mau tới trước phủ.
Dương
Sinh: Ba vị quan
viên từ trong phủ đi ra, không rõ họ là ai?
Tế
Phật: Đó là Thiên
Tuế cùng quan viên phủ này, mau tới trước chào ra mắt.
Dương
Sinh: Kính lạy
Thiên Tuế cùng chư vị Tiên Quan.
Thiên Tuế:
Miễn lễ, mau đứng dậy, hoan nghênh Tế Phật cùng Dương Thiên Sinh thuộc Thánh
Hioền Đường đã quá bộ xuống thăm bản phủ.
Tế
Phật: Bữa nay tôi
dẫn Dương Thiện Sinh là môn sinh của Thánh Đế tại Thánh Hiền Đường, ở Côn Đảo
thuộc Đài Trung trên dương gian, tới quí phủ tham quan. Xin Thiên Tuế chỉ giáo
nhiều cho.
Thiên
Tuế: Được được, mời
hai vị theo tôi vào trong ngục nghỉ ngơi.
Dương
Sinh: Đa tạ Thiên
Tuê đã tiếp đãi quá nồng hậu.
Thiên
Tuế: Mời hai vị
ngồi, tướng quân mau dâng trà.
Dương
Sinh: Nơi đây tiêu
điều, tất cả đều cảm thấy hoang vắng, xin Thiên Tuế chỉ giáo nhiều cho.
Thiên
Tuế: Phủ Hoàn Hồn
Bốn Loài Sinh Vật này, người đời rất ít kẻ biết, còn trường hợp quí Hiền Đường
vì phụng chỉ viết sách Địa Ngục Du Ký, có lệnh đặc biết của Ngọc Hoàng nên Phủ
Hoàn Hồn Bốn Loài Sinh Vật phải mở cửa để quí vị vào tham quan. Quả thực đó là
hành động náo loạn cõi Trời.
Dương
Sinh: Cảm tạ thiên
ân thánh đức, xin Thiên Tuế chỉ giáo cho.
Thiên
Tuế: Tôi cai quản
phủ Hoàn Hồn Bốn Loài Sinh Vật này, làm chức Thiên Tuế vì bốn loài sinh vật nay
nhừ loài rùa, sống tới 1.000 năm, do đó bản phủ lấy cái tên Thiên Tuế mà xưng
hô, không gọi Diêm Vương. Phàm lúc sống tội ác quá nhiều, sau khi bị đày đoạ ở
Thập Điện xong còn bị phán đày tiếp trong lục đạo thuộc hàng bốn loài sinh vật
luân hồi, giáng thế bèn thay đầu đổi mặt, làm mất đi cái hình thể người quí báu.
Tứ sinh chia ra làm thai sinh, noãn sinh, thấp sinh, hoá sinh. Bốn loài; thai
sinh là cấp một, noãn sinh là cấp hai, thấp sinh là cấp ba, hoá sinh là cấp bốn.
Vì nặng nghiệp cho nên phải đầu thai dương thế để nhận quả báo. Khi bốn loài này
chết đi, loại thai sinh, noãn sinh hồn phách giống người nên linh hồn toàn vẹn.
Thấp sinh, hoá sinh nghiệp quả nặng, hồn phách bị tan rã. Bởi vậy hai loại này
khó mà hoàn hồn, phải đợi toàn thể hồn linh tập hợp lại, hoàn chỉnh đâu đó xong
xuôi, khi ấy mới phục hồi nhân thân được.
Tế
Phật: Đã tới giờ
rồi, thầy trò tôi phải trở về Hiền Đường, lần khác lại xin tới làm rộn nhiều hơn
nữa.
Dương
Sinh: Được nghe lời
chỉ giáo quả là sung sướng, xin tạm biệt, đa tạ Thiên Tuế đã chỉ vẽ cho. Chúng
tôi cần phải trở lại Hiền Đường.
Thiên
Tuế: Có điều chi
khiếm lễ xin rộng lòng tha thứ. Lần tới xin trở lại thăm bản phủ.
Tế
Phật: Dương Sinh
mau rời phủ, sửa soạn trở lại Hiền Đường.
Thiên
Tuế: Xin tiễn chào.
Tế
Phật: Cảm tạ lời
vàng ngọc của Thiên Tuế. Xin được bao dong che chở.
Thiên
Tuế: Chớ quá lẽ độ.
Vì giờ trở lại Hiền Đường của Dương Sinh đã tới, tôi không tiện lưu giữ.
Tế
Phật: Dương Sinh
mau lên đài sen.
Dương
Sinh: Con đã sẵn
sàng, xin thầy trở lại Hiền Đường....
Tế Phật:
Thánh Hiền Đường đã tới, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.