HỒI MƯỜI BA

 DẠO CẦU NẠI HÀ THĂM NGỤC VŨ TRÌ

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày mồng 19 tháng 9 năm Bính Thìn (1976)

 Thơ:

Nại Hà kiều hạ tội hồn đa

Chính lộ phất hành trụy võng la

Hợp lý dương tu bồ đề đạo

Tu thân lập đức hoá can qua.

Dịch:

Chân cầu Hà Nại tội hồn đông

Đường thẳng không đi tiềm lưới giăng

Đáng lẽ phải theo lời Phật dạy

Sửa mình nuôi đức hết đao cung.

 

Tế Phật:  Các môn sinh của Thánh Hiền Đường đã nhận ra chân lý mà tu đạo, nên dầu khó nhọc vẫn không nản lòng, tinh thần đó thật đáng mừng. Nay được dịp phụng chỉ viết sách Địa Ngục Du Ký là do Ngọc Hoàng một lần nữa khẩn thiết ra lệnh dạo địa ngục viết nên cuốn sách muôn đời kỳ lạ, công khuyên răn giáo hoá đời đời bất tuyệt, do đó ta rất vui mừng hướng dẫn Dương Sinh dạo địa ngục.

Dương Sinh:  Đa tạ sự dạy dỗ của ân sư. Toàn thể môn sinh của bản Hiền Đường đang dâng hiến tất cả tinh thần lẫn vật chất, ra công phục hưng văn hoá đạo đực, in tặng kinh sách dạy điều thiện để phổ biến giáo hoá người đời, cầu nguyện Trời xanh phù hộ để giảm bớt công lao cực  khổ của những bạn cùng tu.

Tế Phật:  Có lòng tu đạo bao giờ cũng gặp  hoàn cảnh khó khăn, ta từ trong cõi tối chuyển hoá thiên cơ, để cho các con được thuận buồm xuôi gió. Bữa nay chuẩn bị dạo địa ngục.

Dương Sinh:  Thưa, con đã lên đài sen.

Tế Phật:  Đã tới, mau xuống đài sen.

Dương Sinh:  Thưa đây là đâu? Tại sao tiếng khóc than không dứt? Phía trước có một cây cầu người đi trên cầu đều trượt chân rớt xuống, tiếng kêu khóc vang trời.

Tế Phật:  Đây là cầu Nại Hà. Người trần phàm tới khi chết phần lớn phải qua cầu này.

Dương Sinh:  Cầu này lắc lư không ngớt, chẳng khác nào loại cầu treo, trên cầu có khá nhiều quỉ đầu trâu, mặt ngựa áp giải tội hồn đến giữa cầu liền đẩy xuống, thật quá tàn nhẫn.

Tướng Quân Giữ Cầu:  Vừa nhận  được điện văn của giáo chủ Địa Tạng Vương, được biết Phật Sống Tế Công hướng dẫn Thiện Sinh thuộc Thánh Hiền Đường Đài Trung trên dương thế xuống thăm bản âm ti để viết sách Địa Ngục Du Ký, hầu khuyên răn giáo hoá người đời, xin tha lỗi cho sự đon tiếp chậm trễ.

Tế Phật:  Không sao, không sao. Chính chúng tôi mới làm phiền quí vị.

Tướng Quân:  Mời hai vị đi theo chúng tôi, chúng tôi sẽ dẫn quí vị lên cầu.

Dương Sinh:  Tôi chẳng dám lên, đứng ở đầu câu nhìn cũng đủ rồi.

Tế Phật:  Đừng sợ, hai Tướng Quân trâu ngựa sẽ không đẩy con xuống cầu đâu.

Dương Sinh:  Vậy thì được, xin thầy nắm tay con cho thật chặc, cái cầu này đong đưa dữ quá, con cứ sợ té xuống.

Tế Phật:  Dĩ nhiên thầy phải nắm chặc tay con, mau lên cầu.

Dương Sinh:  Ái a! Ái a! dưới cầu toàn là rắn, hàng mấy vạn con, gồm đủ loại, có con mãng xà lớn bằng  cây cột, há miệng lè lưỡi, nhiều người rớt xuống cầu, bị rắn ăn thịt kêu la thảm thiết, hồn vía tôi cũng lên mây, hết dám ngó. Thầy ơi! Mình về thôi.

Tướng Quân:  Xin Dương Sinh đừng sợ, dưới cầu Nại Hà này là hố rắn độc. Phàm những ai tâm địa xấu xa, lường gạt tiền bạc và nhan sắc, gây chuyện thị phi, giết chóc, tạo tai hoạ cho người khác để mua vui. Sau khi chết ruột những kẻ bất nhân đó sẽ hoá  thành những con rắn ác độc này . Tội hồn đi tới cầu Nại Hà tự nhiên tâm hoảng kinh, chân tay bủn rủn, bị hai Tướng Quân trâu ngựa đẩy xuống cầu cho những con rắn độc  đó ăn thịt. Những kẻ rớt xuống cầu cố vùng vẫy để tìm đường thoát , nhưng hễ cựa gậy liền bị độc xà nhai ngấu nghiến.

Dương Sinh:  Ôi kinh quá, nhìn thấy rắn độc là hết hồn rồi, nếu như kẻ nhát gan, quỉ đầu trâu mặt ngựa chẳng cần phải đạp, cứ đi tới  giữa cầu tức khắc hôn mê, không còn làm chủ được lục thần, tự động rớt xuống .

Tế Phật:  Chúng ta mau vượt qua cầu này, bữa nay tội hồn quá đông khiến cầu đầy ghẹt, kẻ khóc người la thực là thảm thiết, ai bảo họ lúc sống làm chuyện bất lương ác độc, khiến bây giờ đi đứng run rẩy, rớt xuống cầu chịu hình phạt độc xà ăn thịt.

Dương Sinh:  Mau đi tới đầu câu, lòng con quá sợ hãi, thì ra cầu Nại Hà là như vậy, bên cầu không có lan can để nắm, đi qua tay lạnh chân run, lại nhìn thấy dưới cầu toàn là rắn độc, khiến người ta lạnh hồn, bủn rủn đôi chân.

Tế Phật:  Gan mật con quá nhỏ, ta cho con uống ba viên thuốc định thần, mau uống đi để cho mắt khỏi xanh xao, mồ hôi hết chảy... Mau từ giã Tướng Quân giữ cầu, chúng ta còn phải thăm nơi khác.

Dương Sinh:  Đa tạ Tướng Quân giữ cầu đã tận tình hướng dẫn, vì thời giờ có hạn, không lưu lại lâu hơn được.

Tướng Quân: Xin tạm biệt.

Tế Phật:  Dương SInh mau lên đài sen, chúng ta đi thăm nơi khác.

Dương Sinh:  Con đã sẵn sàng mời thầy lên đường.

Tế Phật:  Đã tới nơi, mau xuống đài sen. Ngục Vũ Trì trước mặt là ngục mới thiết lập ở cõi âm, thuộc quyền cai quản của Đệ Nhị Điện.

Ngục Quan:  Cung kính đón chào Phật Sống Tế Công cùng thánh bút Dương Thiện SInh thuộc Thánh Hiền Đường tới thăm. Tôi vưa nhận được chí dụ của Chúa Công, báo cho biế hai vị thân hành tới thăm bản ngục để viết sách khuyên đời, mời hai vị vào trong xem xét.

Dương Sinh:  Đa tạ Ngục Quan. Xin hỏi Ngục Quan tại sao trong ngục lại có ánh đèn màu mờ ảo, tiếng chân nhảy, tiếng khóc than thảm thiết?

Tế Phật:  Những kẻ bị giam ở đây lúc còn tại thế làm vũ nữ hoặc ham nhảy nhót, vào trong xem rồi biết.

Dương Sinh:  Dạ, bên trong đầy cả nam lẫn nữ. Nam thì già trẻ đều có, bận âu phục chỉnh tề, thiếu nữ trẻ trung mặc  các thứ hàng lựa mỏng manh, đẹp đẽ. Cũng có đủ  các thứ người ngoại quốc, mỗi khi họ bước trên mặt sàn, lập tức kêu la, nhảy cỡn không ngừng, trai gái ôm nhau từng đoàn. Xin hỏi Ngục Quan đó là hình phạt gì vậy ?

Ngục Quan:  Phàm tại thế làm vũ nữ không chính đáng, hoặc mượn cớ khiêu vũ để ăn chơi, sau khi chết đều bị giam ở ngục này để họ hưởng thú vui khiêu vũ. Nhưng đến đây thì không được phiêu diêu quên mình, hoặc hưởng trọn thú khoái lạc hương sắc mê hồn nữa đâu. Trong ngục Vũ Trì ( Ao Khiêu Vũ) sàn nhảy được tạo bằng sắt nung đỏ nên rực sáng hừng hực. Nam nữ một khi đạp lên, tức khắc đau đớn vô cùng, khiến phải nhảy cỡn, lúc sống vui chơi khiêu vũ thì khi chết cũng lại nếm hương vị cũ, khó mà quên được. Gan bàn chân của mỗi kẻ bị phỏng sưng phồng, lở lét.

Dương Sinh:  Ngục Quan nói rất hợp lẽ đạo. Lúc sống ham khiêu vũ, khi chết cho họ nhảy đã đời, nhưng mỗi thời đại, trào lưu lại khác nhau, khiêu vũ không phải là hoàn toàn xấu, nó cũng có tác dụng làm cho thân thể cùng tâm hồn khoẻ khoắc. Do đó tất cả những kẻ khiêu vũ đều  phải tới đây chịu khổ  hình thì hoá ra luật pháp ở cõi âm chẳng thiên lệch lắm sao?

Ngục Quan:  Tôi đã nói rõ, không phải tất cả những người ưa khiêu vũ đều bị đầy ở đây. Kẻ bị phạt ở địa ngục là vì lúc còn sống muốn khiêu vũ để ăn chơi, hẳn là không phải lối khiêu vũ cốt để cho thân thể khỏe mạnh mà là đam mê nữ sắc. Con gái thì ham giao du rộng, đem thân cho người ta ôm ấp kiếm tiền một cách vô liêm sỉ. Sau khi khiêu vũ xong còn bằng lòng để cho khách dẫn ra khỏi vũ trường tìm nơi trao ân đổi ái, hoặc là lúc còn sống không vâng lời cha mẹ, đến những khiêu vũ trường sa đoạ, vui chơi nhảy nhót, hoang dâm vô độ. Nếu khiêu vũ để cho thân thể khỏe mạnh, tâm thần minh mẫn bản ngục đâu có xử phạt. Kẻ bị phạt giam vào ngục là kẻ dâm ô, làm thương tổn phong hoá, khuyên người đời đem tinh lực, tiền tai dùng vào việc giải trí lành mạnh, nếu không sau khi chết sẽ bị giải  tới "Ao Khiêu Vũ Địa Ngục" chịu cực hình.

Dương Sinh:  Nói thế mới hợp lẽ đạo, nếu không thời đại ngày một thay đổi, cứ ưa theo trào lưu mới, nước ta cũng có thuật làm cho thân thể khoả mạnh, người ngoại quốc cũng có lối của họ. Kẻ thụ hình tại địa ngục là mượn danh khiêu vũ để làm chuyện bất chính.

Tế Phật:  Bữa nay thời giờ đã cận, thầy trò mình phải trở lai Hiền Đường. Đa tạ Ngục Quan  đã chỉ dạy tỏ tường. Dương Sinh mau lên đài sen.

Dương Sinh:  Xin tuân lệnh. Cám ơn Ngục Quan đã chỉ rõ. Con đã sẵn sàng.

Tế Phật:  Trở về Hiền Đường... Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống dài sen, hồn phách nhập thể xác.



© Copyrighted tamlinh.net