HỒI THỨ HAI

CHƠI AO THANH TÂM DẠO CÕI ÂM DƯƠNG

Phật Sống Tế Công

Giáng ngày 19 tháng 8 năm Bính Thìn (1976)

 

Thơ:

Tiên thiên nhất lập bảo quang châu

Trụy lạc hồng trần nê ố đồ

Khán phá phàm khu thành Phật thể

Thuần khai pháp nhãn chiếu chân ngô.

Dịch:

Tiền thân ngọc sáng quí vô vàn

Rớt xuống bùn nhơ cõi thế gian

Thấy được thân phàm ra thân Phật

Thầy nhờ mắt huệ ngó chân tâm.

 

Tế Phật: Này Dương Sinh, sửa soạn dạo địa ngục.

Dương Sinh: Bạch thầy để bữa khác, bữa nay con mới vừa đi Chương Hoá về, tinh thần quá mỏi mệt, con chỉ muốn ngủ một giấc cho khoẻ.

Tế Phật: Con lười biếng quá, là kẻ tu đạo mà vừa mới trải chút phong sương đã sợ khổ, thì làm sao con có đại khí nổi!

Dương Sinh: Bạch thầy, con quả có lỗi lớn, xin thầy tha thứ, con nguyện theo thầy.

Tế Phật: Mau lên đài sen, hai mắt nhắm lại....rồi, mở mắt, xuống.

Dương Sinh: Bạch thầy, tại sao bữa nay thầy đem con tới chốn đây, trước mặt ao lớn nước trong suốt, phẳng như gương, phản chiếu bầu trờ xanh biếc. Chợt ba chữ "Ao Thanh Tâm" từ đáy nước hiện ra.

Tế Phật: Hôm trước con dạo cõi âm, vì thân phàm mắt tục, do đó không nhìn thấy hết mọi vật. Bữa nay thầy đưa con đến đây để con có dịp xuống áo nầy tắm gội cho sạch bụi nhơ, tự nhiên mắt trần sẽ hoá thành mắt tuệ, con mới có thể cùng thầy ngắm cảnh âm ti.

Dương Sinh: Bạch thầy con không dám xuống, vì bây giờ là mùa thua, nước ao này giá buốt vô cùng, lỡ con cảm lạnh thì nguy lắm.

Tế Phật: Muốn dạo cõi âm còn sợ lạnh, ta đẩy mi cho té xuống .

Dương Sinh: Cứu con, cứu con....con không biết lội....thầy nỡ giết con sao....ối, ối, ối, ối, ối.....

Tế Phật: Ta dìm con vài phút cho tỉnh táo.

Thủ Trì Tướng Quân (Tướng Quân giữ ao): Bái lạy Phật Sống Tế Công, tội thực vô lễ vì đã không chuẩn bị châu đáo nghênh tiếp ngài, xin ngài thứ lỗi. Vừa rồi Phật Sống đẩy một kẻ phàm xuống ao, không rõ ngài có dụng ý gì?

Tế Phật: Tướng Quân, người chưa rõ, thế nhân hiện giờ đang sống mê chết muội, bụi bám đầy mình chôn vùi mất cái tính linh sáng suốt của thuở chưa đầu thai. Ta bữa nay đẩy kẻ phàm này xuống ao, là muốn rửa sạch viên ngọc quí Mâu Ni bị bao phủ đất bùn, để cho nó lại toả chiếu sáng ngời.

Tướng Quân: Hay lắm, nhưng ngài hãy cho phép tôi vớt hắn lên, sợ để lâu hết cứu nổi.

Tế Phật: Lẹ lẹ, kẻo hắn chìm xuống đáy hồ thì phiền lắm đó.

ớng Quân: Lôi được lên rồi, nhưng hắn ngưng thở, Phật Sống cứu hắn cách nào?

Tế Phật: Không sao, đã rửa sạch đất bùn tự nhiên được cải tử hoàn sinh, ta dùng quạt bồ, quạt một cái là tỉnh lại ngay, hãy nhìn ta hoá phép...

Tướng Quân: Hắn tỉnh rồi, hai mắt đã mở.

Dương Sinh: Bạch thầy, cớ sao thầy đẩy con xuống ao?

Tế Phật: Người đời có tính thụ động lại thêm khách sáo. Ngọc của con còn nguyên khối lớn, thầy không nỡ để yên như vậy nên mới đem tẩy rửa.

Dương Sinh: Cảm tạ thầy đã chỉ dạy điều hay, giờ đây thân thể con mát mẻ khoẻ khoắn, cùng sảng khoái vô cùng. Còn thưa, vị mặc đồ võ tướng này là ai?

Tế Phật: Tướng Quân phụ trách việc giữ ao, nếu như kẻ không có sắc lệnh, không được phép xuống ao này tắm rửa . Nó cũng còn được gọi là ao Tiên, nên chỉ có ba giới Chân Tiên mới được phép tắm ao này, dân thường không thể tới đây. Còn con bữa nay thật là có phước.

Tướng Quân: Bẩm Phật SỐng, bửa nay ngài đưa kẻ phàm này tới đây là ngài có ý chi?

Tế Phật: Nhân vì Thánh Hiền Đường phụng mệnh trước tác sách Địa Ngục Du Ký, do đó ta mới đưa Dương Thiện Sinh đi coi âm phủ, song vì kẻ phàm trần chưa sạch tục khí, nên khó nhìn thấu cõi âm ti, bởi vậy ta phải đem hắn tới ao Thanh Tâm này rửa mắt, hầu lợi cho việc dạo xem địa ngục của hắn.

Tướng Quân: À ra thế, kinh quá, kinh quá.

Tế Phật: Từ giã Tướng Quân, thầy trò ta đi dạo âm ti, thì giờ quá eo hẹp, Dương Sinh mau lên đài sen.

Dương Sinh: Bạch thầy, bay giờ minh đi đâu?

Tế Phật: Chẳng cần hỏi, lúc đến nơi sẽ rõ, mau khép hai mắt lại....mở mắt ra được rồi...rời đài sen.

Dương Sinh: Con đường này tại sao không tráng nhựa, gió tung bụi mù trời, đi té lên té xuống.

Tế Phật: Đây chính là cửa ải nối biên giới giữa quỉ và người.

Dương Sinh: Ô, phía bên kia có nhiều người đang đi tới, miệng kêu khóc rên la.

Tế Phật: Đó là những linh hồn người chết, vừa mới đến cõi âm.

Dương Sinh: Bạch thầy, trước mắt có một tấm bảng trên đề ba chữ "Âm Dương Giới". Vậy thưa thầy đây là đâu?

Tế Phật: Đây là biên giới của hai cõi âm và dương.

Dương Sinh: Phía trước có hai toà lầu cao, mời thầy tới coi.

Tế Phật: Ừ ừ, minh đi mau.

Dương Sinh: Trên các cửa của hai toà lầu này đều thấy đề Giao Bộ Sảnh; đệ nhất khoá, đệ nhị khoá ...và có tất cả vào khoảng hơn mười phòng.

Tế Phật: Mình thử vào trong hỏi xem sao.

Giao Bộ Quan: Hoan nghênh Tế Phật cùng Dương Thiện Sinh, chủ đàn cơ Thánh Hiền Đường ở Đài Trung tới thăm. Bản sảnh đã nhận được sắc chỉ của Ngọc Hoàng từ ngày rằm tháng tám, nên được rõ quí Hiền Đường vì nhu cầu trước tác sách "Địa Ngục Du Ký", sẽ xuống âm ti quan sát tình hình.

Tế Phật: Thưa thời giờ đã trễ, bữa khác chúng tôi xin trở lại hầu chuyện.

Giao Bộ Quan: Thưa được, kính chào.

Tế Phật: Này Dương Sinh, chúng ta chuẩn bị trở lại Hiền Đường mau rời sảnh lầu lên dài sen. Nhắm chặt hai mắt lại.

Dương Sinh: Tuân lệnh ân sư.

Tế Phật: Đã tới Thánh Hiền Đường, Dương Sinh xuống đài sen, hồn phách nhập thể xác.

 

© Copyrighted tamlinh.net