- Tiếc thật! Nhưng làm thế nào được? Mình có nghe thấy khỉ mốc gì đâu!
Tôi vừa chuyên trà từ cái tống sang hai cái chén quân, vừa nói với ông Ômya như
thế.
Thế cho nên tôi mới bảo là rất tiếc. Tuy nhiên, theo ý tôi, mình có thể tưởng
tượng được ra nội dung câu chuyện giữa hai bên mà không sợ sai sự thật.
Tôi nhớ rằng ông bạn, lúc thuật lại câu chuyện cho tôi nghe, đã hai lần nói rõ
rằng Mệ Hoát và Phương Thảo trong lúc hiện ra ở nhà ông để tìm kiếm đồ vật ở
dưới chân bàn, góc tủ đã trông thấy Tôkubê (lúc ấy tên là Trần Hữu Lăng) mấy lần
rồi, nhưng bỏ đi và ra ngoài nói thì thầm với nha. Mãi sau này, hai cái bóng ấy
mới tiến đến đứng ở cạnh Tôkubê và rồi nói nhỏ vào tai Tôkubê, và Tôkubê đã nổi
giận lên chửi bới, xô bàn đẩy ghế, rượt theo hai cáo bóng rồi ném ly, xô ghế
muốn đánh chết hai cái bóng ấy cho hả giận. Có phải thế không?
- Đúng như vậy. Nhưng mà ông bạn nói thế để rồi đi đến kết luận thế này:
- Trần Hữu Lăng tức là Tôkubê, là người đã hãm hiếp o Phương Thảo để cho nàng
phẫn uất mà phải đâm đầu xuống sông tự tử, và là người đã đập phá không biết bao
nhiêu báu vật ở nhà Mệ Hoát rồi lại cướp những thứ mà y không đập phá được mang
đi, người, là người đổ xăng lên khắp ba gian nhà rồi nổi lửa lên để đốt làm cho
bao nhiêu cổ ngoạn còn sót lại đều bị cháy, bị nổ, bị tan thành than hết.
Sau khi Mệ Hóat và o Phương Thảo nhận diện ra được kể thù phá nhà, cướp của và
hủy diệt cổ ngoạn quý báu hơn cả các kho tàng của vua chúa, Mệ Hoát và o Phương
Thảo chưa đinh ngay được thái độ phải đối phó với Tôkubê ra thế nào. Người ta,
nhất là những người có học, bao giờ cũng giàu lòng tha thứ phải không, ông bạn?
Kẻ thù của ta, dù ghét cách mấy đi nữ mà đã ngã ngựa rồi, ta cũng thấy thương.
Tôi nghĩ rằng hai cái hồn ma Phương Thảo và Mệ Hoát dù thù oán Tôkubê cách mấy
đi nữa, dù có lần đã nói với ông rằng "phải lấy oán trả oán, chớ có phải là Phật
hay Chúa đâu mà đi trả oán bằng ân", nhưng đến lúc hành động thì lại thấy không
đành lòng... Vì thế mới có chuyện "hai cái bóng sau khi gặp Tôkubê mấy lần đã bỏ
đi và ra ngoài nói thì thầm với nhau."
- Ờ, họ nói gì? Ông thử đoán xem sao.
Tôi nghĩ thế này: người da vàng, nhất là người Việt có tâm hồ kỳ lạ hết sức, khó
hiểu hết sức. Có nhiều khi, chính họ giữ lẽ phải ở trong tay, chính họ nắm được
ưu thế thì họ lại nhường đến cái mức tự làm mình bé nhỏ để van xin kẻ thù, họ tự
hạ họ xuống và đưa kẻ thù lên cao...
- Ông bạn ơi, có phải tôi đã nói với ông bạn rằng chính Tôkubê đã chết vì y đã
bị chính tim gan y phản y không?
- Phải, Tôkubê chết, theo ý tôi, chính là vì hai chữ anh hùng mà y đã quan niệm
một cách lầm lạc, y chết vì y nuôi nhiều tham vọng quá, y tưởng rằng chỉ có y
mới là người xứng đáng làm chủ còn bao nhiêu người khác thì đều hèn hạ.
Tôi nghĩ rằng Mệ Hoát và o PHương Thảo đã nói với Tôkubê với những lời lẽ ôn hòa
khiêm nhường theo lối đó. Có thể họ van xin Tôkubê thương tình mà nghĩ lại, chỉ
họ chỗ cất giấu những cổ ngoạn còn sót lại để thọ thỉnh thoảng được đến ngắm
nghía cho khuây khỏa lòng.
Nhưng cái máu "anh hùng" mưu toan chinh phục người khác làm nô lệ cho mình, cái
quan niệm lầm lạc tự cho mình là mạnh mà mạnh thì làm cái gì cũng được... và
cũng chính vì ý niệm đó đã giết chết y. Anh ta tự giết mình mà không biết cxung
như anh ta không biết rằng hai cái bóng gầy còm èo uột đó tiềm tàng ở bên trong
một sức mạnh vô bờ bếntạo ra bằng lòng căm thù. Tôkubê đã chết một cách tội
nghiệp vì những mớ roi phát ra từ chỗ vô hình quất vào đầu vào cổ, vào thân thể
cho đến lúc ngã lăn ra chết ngất trên mặt đất.
Tôi lặng im, không nói một hồi lâu. Lúc ấy đêm đã khuya lắm. Ở bên ngoài, không
có tiếng một người đi lại. Thỉnh thoảng chỉ có tiếng máy xem của một chiếc xe
nhà binh chạnh như bay trên đường. Lá y lăng gặp gió mạnh kêu lào xào như gọi
nhau đề phòng như bất trắc đang rình mò trong đêm tối.
Xa xa, có tiếng quạ kêu ong óng buồn. Tôi chép miệng:
- Tội nghiệp!
- Ông bảo tội nghiệp gì?
- Tội nghiệp cho Tôkubê. Chớ chẳng lẽ tội nghiệp cho con quạ kêu sương sao.
Ômya cười lạnh lẽo, nói:
- Nếu phải tội nghiệp cho Tôkubê, tôi là người đầu tiên tội nghiệp cho y vì tôi
đã thấy gia đình y khắc khoải chờ đợi y như thế nào... Họ nhờ tôi nhiều việc...
Nhưng chỉ tội nghiệp cho Tôkubê thôi thì không đủ. Những người như chúng ta phải
tội nghiệp cho tất cả... vì tất cả đều đáng cho ta thương hại. Trước khi tội
nghiệp Tôkubê, sao ta không biết tội nghiệp Mệ Hoát và o Phương Thảo và bao
nhiêu cổ ngoạn tốt đẹp yên ổn qua bao thế kỷ nhưng tự dưng ở đâu có người lạ đến
đập phá tan tành, đốt nhà đốt cửa...
Những người biết suy nghĩ đều cảm thấy một cái buồn mênh mông lan tràn trên
dương thế và cái kiếp vận của con người thật não nùng ai oán. May là các nhà trí
thức, các vị tu hành, các ông giáo chủ lại nghĩ ra được đạo giáo này, đạo giáo
kia để ru ngủ người ta, họ chủ trương rằng người ta sống khổ ải ở trên thế gian
này khi chết đi tức là hóa sinh, tức là liễu đạo, vì vậy người ta mới không được
phép tự tử, trái lại người ta lại cố sống để chờ ngày ra đi sung sướng hơn hiện
tại bi thảm, nhục nhã, đau khổ này.
- Không có lúc nào, mà tôi thấy ông bạn bi quan như hôm nay.
- Có công việc làm để quên đi thì thôi, còn khi rảnh rỗi lại suy nghĩ đến thì
trong lòng lại buồn ray rứt, tuy không nói ra mà thôi.
- Sống đã khổ trăm đường ngàn nỗi, con người đến lúc chết có được sung sướng hơn
hay không?
- Tôi chưa được thấy một người nào, chết mà vui vẻ, đẹp đẽ hết. Có người chết vì
đói, có người bị xe nghiến nát nhừ; có người lại chết trong lúc đang tràn trề
nhựa sống, có người lại chết nơi tha phương không được người thân nào vuốt mắt,
ấy là chỉ nói đến thời bình. Còn chết trong thời loạn nalj càng rùng rợn hơn.
Đương sống yên vui với vợ con tự nhiên bom đạn dội xuống chết lòi ruột nát thay,
có người lê gót cả ngày đi kiếm miếng ăn cho gia đình thì bị mìn nổ cụt cả tay
chân, có người để vợ chữa ở nhà đi hành quân bị chết nơi xa trường v.v...
Nghĩ đến bao nhiêu cái chết đó, tôi buồn hết sức.
- Về cái chết của Tôkubê, mới nghe thì thê thảm nhưng nghĩ kỹ lại một chút tôi
thấy cũng thường như bao nhiêu cái chết khác trong thời chiến tranh. Tuy có một
điều tôi băn khoăn một chút là tại sao sau khi chết, mặt mũi và thân thể Tôkubê
lại bầm nát và trầy trụa những bị những miểng gì đâm lủng da lủng thịt.
- Ông Tư (ông Ômya bây giờ kêu tôi bằng ông Tư), ông Tư à, không phải chỉ có một
mình ông nói cho tôi biết như thế đâu. Đọc tờ chứng nhận của viên bác sĩ khám
nghiệm tử thi Tôkubê, hiện còn lưu trữ trong nhà thương Đồn Đất, tôi cũng thấy
ghi như thế mà không có kết luận. Thế nghĩa là sao? Bác sĩ không biết lý do? Có
lúc nào người ta nghi ngờ rằng ở sau cái chết này có một vụ đầu độc không?
- Điều đó, ông bạn khỏi lo. Ít lâu sau đó, nhà hữu trách đã mời tất cả những
người ăn tiệc tân gia hôm đó ở nhà tôi lên cơ quan xét hỏi, nhưng tuyệt nhiên
không tìm được điều gì hữu ích chứng tỏ Tôkubê bị người ta mưu hại. Tôi còn nhớ
lời chứng của hai bác sĩ khác đã nói hôm thẩm vấn cuối cùng: nếu người chết bị
đầu độc, các dấu hiệu hiện ra trên da thịt và mắt mũi sẽ thành những vệt đen và
chung quanh miệng, mắt và ở bụng sẽ có những lằn đỏ khác thường chứ không bao
giờ thịt da lại bị lủng từng lỗ nhỏ như bị những cái miểng gì đâm vào.
- Thế rồi họ kết luận ra sao?
- Không ai kết luận gì cả. Như tôi đã có lần nói với ông, việc ấy xếp lại, không
xét nữa.
- Không xét nữa là phải. Đưa ra vấn đề ngộ độc hay đầu độc chỉ là để nói cho đủ
lẽ mà thôi, chứ thật ra tôi không có một chút nào tin rằng có vấn đề này.
- Thế thì theo ý ông tại sao mặt mũi đầu cổ của Tôkubê lại có những vết lạ kỳ
như vậy?
- Đã nghĩ rằng thuyết linh hồn có thực thì phải nghĩ cho đến hết chứ không thể
nghĩ nữa chừng mà thôi. Có phải ông Tư đã có lần nói cho tôi nghe rằng những báu
vật trong thiên hạ có thần linh phải không?
Ngay bây giờ đây, các sách Đông Phương trong đó có cả nước Nhật mỗi khi nói đến
việc đúc gươm vẫn thường kể lại những cây gươm thần khi đêm thanh vắng phát ra
tiếng gươm đao va chạm nhau, còn nói về hột xoàn thì họ nhắc đến những hột xoàn
nổi tiếng làm chết liên tiếp hàng chục người bạc phúc mua về để đeo...
- Ông bạn nói thế để đi đến kết luận gì, tôi không hiểu được.
- Báu vật đã có thần linh thì cái miểng của nó cũng linh thiêng lắm chứ không
phải đùa. Tôi không biết nhiều về lịch sử Việt Nam nhưng nhớ rằng hình như có
một ông tướng Tây Sơn, phò mã Nguyễn Văn Trị, đã tin như thế về sự linh thiếng
của miểng sành miểng sứ và đã nói ra ý nghĩa ấy trong một bài thơ, để tôi đọc
cho ông nghe nếu có sai chữ gì thì ông cứ tự do chỉ bảo:
Sa cơ một chút hóa tan tành
Thiên hạ đều kêu miếng miểng sành
Sắc lẻm như gươm, người gớm mặt...
Có thuở làm chông giữ vách thành
Chuông khánh dầu ai không dám sánh
Gõ chơi cũng có tiếng canh canh!
Thế nghĩa là...
- Phải. Nghĩa là tôi tin rằng Tôkubê chết một cách không tự nhiên. Tôkubê chết
vì bị hồn linh báo óan, mà những vệt bầm tím lỗ chỗ trên da thịt anh ta chính là
những miểng sành miểng sứ của Mệ Hoát do anh ta đập phá còn lại trên nền gạch
đâm lủng da lủng thịt anh ta.
- Tưởng tượng đến như thế thật kỳ lạ, tôi không bao giờ có thể nghĩ một cách mơ
hồ đến như thế. Nhưng mà ông có thể giải thích cho tôi biết sơ sơ tại sao hay vì
lý do gì ông lại đi đến cái giả thuyết đó?
- Đã giải thích được thì sao lại gọi là huyền bí? Nhưng đưa ra giả thuyết ấy thì
tôi phải dựa vào một hai chứng tích...
Đây, ông bạn xem đây rồi biết tôi nghi ngờ về cái chết của Tôkubê như vậy có
phải hoàn toàn mê tín dị đoan không?