Nữ Thánh Giri Bala
Richard vừa cầm tay lái vừa day đầu qua hỏi tôi. “Thưa đại đức, chúng ta định đi
đâu sáng nay?”
- Hôm nay, chúng tôi đến viếng một kỳ quan thứ tám của thế giới: một vị nữ tu
chỉ sống bằng khí trời!
- Lại một kỳ quan nữa về khoa học tuyệt thực, sau vị nữ thánh Therese Neumann!
Bạn Richard vừa cười vừa đạp ga cho xe chạy tăng thêm tốc lực. Y cảm thấy hứng
khởi để có việc viết thêm một mục hấp dẫn trong tập Du Ký của y.
Hôm nay chúng tôi khởi hành từ sáng sớm, trước khi mặt trời mọc. Ngoài ra bạn
Richard và tôi, còn có thêm ba người bạn Ấn Độ cùng đi theo trong nhóm, Bạn tôi
thắng bớt ga vì trên đường lộ đã có những người nông phu ngồi trên những chiếc
xe hai bánh do những con bò lê chân kéo đi một cách chậm chạp.
- Xin đại đức cho biết thêm vài điều về vị nữ tu này? - Nữ Thánh tên gọi là Giri
Bala. Tôi đã nghe nói về bà ấy cách đây đã lâu, do một người bạn tên là Nundy.
Xưa kia y thường đến nhà tôi ở đường Gurpar để dạy học cho em tôi. Y cho biết
rằng Giri Bala áp dụng một bí thuật Yoga để sống mà không cần ăn uống chi cả.
Hồi đó y ở gần bên nhà bà tại khu Nawabganj gần Ichapur, ở miền bắc tỉnh
Gengale, nên y có thể theo dõi hiện tượng lạ lùng này một cách thường xuyên đều
đặn mỗi ngày, và y không hề thấy bà ăn uống gì một lần nào. Vô cùng ngạc nhiên y
bèn đến yết kiến vị quốc vương xứ Burdwan và yêu cầu vị này hãy cho mở một cuộc
điều tra hư thực. Nghe câu chuyện kỳ dị, vị quốc vương bèn cho mời vị nữ tu đến
tư dinh của ông để vấn an về tình trạng của bà. Bà chịu cho họ làm một cuộc trắc
nghiệm và sống ở tư dinh ấy trong hai tháng, tuyệt đối không dùng đồ vật thực,
sau đó bà trở lại tư dinh cũng không ăn uống gì trong một thời gian hai mươi
ngày, và còn trở lại một lần nữa để trắc nghiệm lần thứ ba suốt mười lăm ngày.
Vị quốc vương đã cho Nundy biết rằng ba cuộc thí nghiệm tỉ mỉ rành mạch đó đã
thuyết phục ông ta không còn nghi ngờ gì nữa về trạng thái tuyệt thực hoàn toàn
của vị nữ thánh.
Tôi nói tiếp:
- Câu chuyện này do Nundy kể lại đã nằm trong trí tôi trên hai mươi ba năm nay.
Trong khi lưu trú bên Mỹ, đôi khi tôi cũng tự hỏi không biết dòng thời gian sẽ
nuốt chửng mất vị thánh này chăng trước khi tôi có dịp gặp bà. Bây giờ chắc hẳn
bà đã già lắm. Thậm chí tôi cũng không biết bà ở đâu, và còn sống hay không.
Nhưng trong vài giờ nữa, chúng tôi sẽ đến Purulia, là nơi cư ngụ của người em
trai bà.
Độ mười rưỡi sáng, chúng tôi đã ngồi nói chuyện với người em trai vị nữ thánh là
ông Lambodar Dey, một luật sư tại Purulia.
- Phải, bà chị tôi vẫn còn sống. Đôi khi bà ở đây với tôi, nhưng hiện nay bà ở
tại nhà chung của gia đình chúng tôi tại Biur. Nếu quý vị đến đó, ắt sẽ được bà
vui lòng đón tiếp. Nay bà đã gần bảy mươi tuổi, nhưng vẫn còn khỏe mạnh.
- Thưa luật sư, xin ông cho biết có phải thật là bà không ăn uống gì phải không?
Tôi vừa hỏi vừa nhìn thẳng vào cặp mắt ông.
- Quả thật vậy. Trên năm chục năm nay, tôi không hề thấy bà ăn gì cả. Dù cho
ngày tận thế đến thình lình tôi cũng sẽ không ngạc nhiên bằng nếu tôi nhìn thấy
chị tôi đưa thức ăn vào miệng!
Chúng tôi bật cười lớn về câu nói đó. Vị luật sư nói tiếp:
- Gili Bala không hề tìm nơi vắng vẻ ẩn độn đễ công phu hành pháp. Bà vẫn sống
chung với gia đình, bạn hữu suốt cả đời. Bây giờ họ đã quen với trạng thái kỳ dị
lạ thường của bà. Họ sẽ ngạc nhiên biết bao nếu thình lình họ thấy bà chị tôi ăn
bất cứ một thứ gì!
Sự thành thật của người em trai vị nữ thánh quả là hiển nhiên, không thể nghi
ngờ. Nhóm chúng tôi từ giã y, và lên đường đến Biur sau khi dùng ăn trưa tại môt
quán cơm bên đường. Chúng tôi đã trải qua một chuyến đi vất vả nhọc nhằn với bao
nhiêu đoạn đường khó khăn xuyên qua những khu rừng rậm, đầy những chướng ngại,
hầm hố, lên đèo, xuống dốc. Có khi, chiếc xe Ford của chúng tôi phải lội xuống
những bãi sình lầy, nước ngập lút bánh xe, hoặc nằm ụ giữa đường vì bị ngăn chận
bởi những mô đất, gò đống ngổn ngang. Những lúc đó, chúng tôi phải xuống xe đi
bộ, kêu gọi dân làng quanh vùng đem xuổng cuốc đến san bằng các chướng ngại vật
để cho xe đi qua. Có khi phải ráp nhau lại ở phía sau xe, để môt mình anh tài xế
điều khiển tay bánh và tiếp sức đẩy cho xe lướt tới. Chiếc xe của chúng tôi có
lẽ là xe hơi đầu tiên đi trên những con lộ này, xưa nay chỉ có những chiếc xe bò
mộc mạc của đồng quê sử dụng mà thôi.
Bạn Richard viết trong tập Du Ký của ông như sau:
“Khi gần đến nơi, chúng tôi cảm thấy thoải mái nhẹ nhàng sau một chuyến du hành
đầy cam go, gian khổ vì phải vật lộn tranh thủ từng tấc đất trên con đường dài
trong một vùng nội địa hẻo lánh xa xôi chưa từng được tiếp xúc với nền văn minh
tiến bộ của thời đại.”
“Nhà chung của gia đình nữ thánh Giri Bala là một ngôi nhà gạch hai tầng, quét
vôi trắng, có vẻ cũ kỹ, nhô lên giữa những chòi tranh của dân làng chen chúc
nhau ở chung quanh. Chúng tôi hồi hộp chờ mong trong sự vui mừng khi đứng ngoài
hàng ba với những cánh cửa mở rộng trước nhà vị nữ tu không hề biết đói. Dân
làng thấy chúng tôi đến bằng một chiếc xe hơi kiểu tối tân, bị kích thích óc tò
mò nên trố mắt nhìn một cách vô cùng ngạc nhiên dường như chúng tôi là người đến
từ một thế giới khác!”
“Không bao lâu, một bóng người nhỏ thó đã xuất hiện trên ngưỡng cửa: đó là thánh
nữ Giri Bala! Bà vận một chiếc sari bằng tơ nội hóa, vấn chung quanh thân mình
với một góc tréo phủ lên đầu như một tấm voan theo cách phục sức đơn giản của
người phụ nữ Ấn Độ miền quê. Bà tiến tới bằng những bước chân nhẹ nhàng khiêm
tốn, và liếc nhìn chúng tôi bằng cặp mắt do dự che khuất dưới bóng tối của tấm
vải mỏng phủ lên đầu. Chúng tôi đã cảm thấy mến thương cái gương mặt trầm lặng
và đầy hảo ý của bà, nó biểu lộ một sự giác ngộ bên trong, hoàn toàn thoát ly
khỏi mọi sự ô nhiễm của những dục vọng trần gian phàm tục.”
“Bà vui lòng để cho chúng tôi chụp ảnh và quay phim. Bà kiên nhẫn chịu đựng mọi
động tác điều chỉnh tư thế và điều chỉnh ánh sáng theo kỹ thuật điện ảnh của
chúng tôi. Sau cùng, chúng tôi đã có thể lưu niệm cho hậu thế nhiều bức ảnh của
người đàn bà độc nhất trên thế giới không hề ăn uống gì đã trên năm chục năm
nay. Bà chiếm kỷ lục về hiện tượng này, trên cả thánh nữ Therese Nuemann đã
tuyệt thực từ năm 1923, (tức là mới có mười ba năm...) Đứng trước chúng tôi,
Giri Bala có nét mặt hiền thục của một vị từ mẫu, toàn thân bà toát ra một sự
bằng an hiếm có, một tác phong nghiêm túc, đơn sơ, với cặp môi đầy đặn trong
lành như trẻ thơ, một sống mũi thanh bai đầy nữ tính, cặp mắt tinh anh chiếu
sáng và một nụ cười hồn nhiên, vô tội.”
Những cảm tưởng của bạn Richard về vị nữ thánh Giri Bala cũng giống như của tôi,
một hào quang tâm linh bao phủ lấy thân hình bà giống như cái ‘voan’ mỏng bằng
tơ bà phủ lên đầu. Bà cúi đầu làm lễ trước mắt chúng tôi theo phong tục lễ nghi
của một vị cư sĩ đối với một tăng lữ xuất gia. Cốt cách lịch sự đơn giản và một
nụ cười hồn nhiên của bà dành cho chúng tôi một sự tiếp đón ngọt ngào thân mật
hơn là những lời chải chuốt hoa mỹ, làm cho chúng tôi quên hẳn chuyến đi vất vả
gian lao, cực khổ trước khi đến đây.
Vị nữ thánh ngồi xếp bằng ngoài bằng ba trên sàn gạch. Tuy đã cao tuổi và mang
những dấu vết của sự già nua, bà không có vẻ nhăn nheo hốc hác, màu da bánh mật
trên gương mặt bà vẫn tươi sáng và lành mạnh.
- Thưa mẹ, Tôi nói bằng tiếng thổ ngữ Bengali, tôi đã từng ước mong có cuộc hành
hương này từ trên hai mươi lăm năm nay! Nundy tiên sinh đã kể cho tôi nghe về
cuộc đời thánh hóa của Mẹ.
Bà gật đầu nhìn nhận:
- À, đó là người láng giềng của tôi ở khu Nawabganj.
- Trong thời gian đó, tôi đã vượt biển đi nhiều nơi, nhưng vẫn không bao giờ
quên ý định có ngày sẽ đến viếng thăm mẹ. Cuộc đời thánh hóa mà Mẹ đang sống
trong âm thầm lặng lẽ cần phải được biểu dương cho thế giới biết, khi mà người
thế gian từ lâu nay đã quên mất rằng nguồn sống thiêng liêng vốn là thức ăn bồi
dưỡng tinh thần của mình.
Nữ thánh ngước mắt nhìn lên trong một phút, vừa nở một nụ cười hoan lạc. Bà trả
lời một cách khiêm tốn:
- Đại đức biết hết!
Tôi vui mừng mà thấy bà không bất mãn vì câu nói của tôi, vì các tu sĩ ẩn dật
thường không thích việc phô trương quảng cáo. Họ chỉ muốn tu luyện trong âm thầm
lặng lẽ, và khi thời giờ đã điểm, thì một tiếng gọi bên trong mới khiến họ phô
bày cuộc đời họ một cách công khai để giúp nguồn cảm hứng cho những tâm hồn khát
khao Đạo lý.
Tôi nói tiếp:
- Thưa Mẹ, xin Mẹ thứ lỗi cho nếu tôi làm phiền rộn Mẹ quá nhiều câu hỏi. Xin Mẹ
chỉ trả lời những câu nào tùy theo ý thích của Mẹ thôi, tôi cũng sẽ hiểu luôn cả
sự im lặng của Mẹ nữa.
- Tôi vui lòng trả lời, nếu một người tầm thường như tôi có thể đưa ra những lời
giải đáp thỏa đáng.
- Ồ,không, không phải tầm thường! Tôi thành thật đính chánh. Mẹ là một đại linh
căn.
- Tôi là kẻ tôi tớ hèn mọn của tất cả mọi người, Bà nói, tôi thích làm bếp, nấu
nướng và dọn ăn cho kẻ khác.
Tôi nghĩ đó là một trò tiêu khiển lạ lùng đối với một vị tu sĩ tuyệt thực!
- Thưa Mẹ, tôi muốn được nghe chính miệng Mẹ nói ra: có phải thật là Mẹ sống mà
không cần ăn uống gì?
- Quả thật như vậy. Nữ thánh im lặng trong một lúc, dường như để nhớ lại việc
cũ, và nói tiếp: Từ năm tôi mười hai tuổi bốn tháng cho đến nay tôi được sáu
mươi tám tuổi, tức là trong thời gian trên năm mươi sáu năm, tôi không hề ăn
uống gì cả.
- Có bao giờ Mẹ cảm thấy thèm ăn không?
- Nếu tôi thèm ăn, thì tôi đã ăn rồi.
Câu trả lời tuy giản dị đơn sơ, nhưng nó hàm chứa một chân lý bất diệt mà thế
gian vẫn biết quá rõ với cái vòng luẩn quẩn ba bữa ăn mỗi ngày!
- Nhưng Mẹ vẫn ăn một cái gì!
Tôi nói một cách quả quyết.
- Lẽ tất nhiên!
Nụ cười nở trên môi cho thấy bà đã hiểu rất mau.
- Chất ăn dinh dưỡng của Mẹ là do những tinh lực trong không khí và ánh nắng mặt
trời, và do vũ trụ lực tiếp diễn vào thân thể Mẹ xuyên qua bộ thần kinh tủy não.
- Đại đức biết rõ.
Bà lại biểu đồng tình một lần nữa một cách nhẹ nhàng êm ái.
- Thưa Mẹ, xin Mẹ nói cho biết về cuộc đời của Mẹ. Điều này sẽ có tác dụng xâu
xa đối với xứ Ấn Độ cũng như đối với các bạn Đạo ở hải ngoại.
Giri Bala nói với một giọng trầm và rắn rỏi:
- Cũng được, nếu Đại đức muốn. Tôi sinh trưởng ở vùng này. Thời thơ ấu của tôi
không có gì đáng kể, trừ ra việc này, là tôi có tật háu đói và ăn nhiều. Năm lên
chín tuổi, tôi đã làm lễ đính hôn. Mẹ tôi thường cảnh cáo tôi: “Này con, con
phải tập chế ngự thói tham ăn. Sau này khi con về nhà chồng, người ta sẽ nghĩ
thế nào nếu con chỉ ăn với uống suốt ngày?”
Điều này mẹ tôi tiên liệu trước, thật sự đã xảy ra. Tôi về nhà chồng ở khu
Nawabganj năm tôi mười hai tuổi. Mẹ chồng tôi quở mắng tôi suốt ngày vì tật háu
đói và tham ăn. Tuy nhiên, những cơn thịnh nộ của bà lại là một ân huệ trá hình,
vì nó làm thức động những khuynh hướng tâm linh tiềm tàng của tôi. Một hôm bà ấy
châm biếm tôi một cách thật nặng nề. Bị chạm tự ái đến mức cùng tột, tôi bèn
nói: “Con sẽ cho mẹ thấy rằng con sẽ không bao giờ động đến đồ vật thực nữa bất
cứ ngày nào con còn sống.”
Mẹ chồng tôi cười nhạo báng: “Mày làm sao sống mà không ăn, trong khi mày không
thể sống mà không ăn tục?”
Câu hỏi đó thật không thể trả lời! Tuy nhiên một quyết định sắt thép đã ngự
trong lòng tôi. Tôi đi ra một nơi vắng vẻ và cầu nguyện Thượng Đế:
- Lạy đấng Chí Tôn, xin Ngài hãy chuyển đến cho con một danh sư có thể dạy con
phương pháp sống bằng ánh sáng của Ngài thay bằng đồ vật thực.
Một cơn say sưa ngây ngất xâm chiếm lấy tôi. Tôi bèn đi thẳng đến những bậc thềm
đá trên bờ sông Hằng. Dọc đường, tôi gặp vị tư tế của gia đình bên chồng tôi.
Tôi nói:
- Thưa Đại đức, xin ngài hãy tôi làm cách nào sống mà không cần ăn.
Ông ta nhìn tôi chăm chú mà không đáp. Sau cùng ông ta nói bằng một giọng an ủi:
“Hỡi con, chiều nay con hãy tới đền, tôi sẽ làm một cuộc lễ Vệ Đà đặc biệt cho
con.”
Câu trả lời mơ hồ đó không làm tôi thỏa mãn. Tôi tiếp tục đi bên bờ sông. Mặt
trời ban mai phản ảnh trên giòng nước chảy lờ đờ. Tôi xuống tắm dưới sông Hằng,
cơ hồ như người ta làm nghi thức tẩy trần để chuẩn bị một cuộc lễ nhập Đạo. Khi
tôi bước lên bờ, thì một vị danh sư xuất hiện trước mặt tôi giữa lúc thanh thiên
bạch nhật.
- Con hỡi, người nói bằng một giọng đầy nhân từ ưu ái. Ta là vị minh sư do
Thượng Đế gửi đến để thể hiện lời cầu xin khẩn thiết của con. Kể từ hôm nay, con
sẽ sống bằng khí Tiên Thiên của càn khôn vũ trụ, những nguyên tử trong thể xác
của con sẽ được tiếp nạp sinh khí bởi nguồn sống vô cùng trong Trời Đất.
Nữ thánh lại rơi vào một cơn im lặng. Thừa dịp đó, tôi lấy cây bút và tập giấy
trên tay bạn Richard và dịch ra Anh ngữ vài điểm trong câu chuyện cho y được
hiểu.
Nữ thánh lại tiếp tục nói với một giọng rất thấp.
- Bực thềm đá trên bờ sông đã vắng người, nhưng sư phụ tôi phóng ra chung quanh
chúng tôi một vòng hào quang bao phủ để bảo vệ chúng tôi khỏi bị những kẻ đến
sau có thể làm quấy rầy. Người truyền cho tôi một bí thuật Kriya Yoga làm cho
xác thân khỏi cần dinh dưỡng bằng đồ ăn phàm tục. Bí thuật ấy gồm có việc sử
dụng một loại chân ngôn thần chú và một phép khí công rất khó thực hành đối với
người thường. Ngoài ra, không phải dùng đến thuốc men hay phương huật nào khác.
Đáp lại những câu hỏi của tôi, nữ thánh Giri Bala cho biết thêm:
- Tôi không sinh sản một lần nào và đã trở thành một góa phụ từ lâu. Tôi ngủ rất
ít, vì ngủ hay thức không khác gì đối với tôi. Ban đêm tôi ngồi thiền, và làm
công việc nhà lúc ban ngày. Tôi không cảm thấy khác biệt nhiều, khi tiết trời
thay đổi từ mùa này sang mùa khác. Tôi không hề đau ốm một trận nào, cũng không
hề đau vặt. Đôi khi rủi ro bị thương tích, tôi chỉ cảm thấy đau ít thôi. Tôi
không hề có những sự bài tiết của cơ thể như người thường (đường đại tiểu tiện
và đường kinh đều ngưng bặt.) Tôi có thể kiểm chế những động tác của quả tim và
hơi thở. Trong những cơn linh ảnh, tôi thường thấy xuất hiện sư phụ tôi và những
đấng cao cả khác.
- Thưa Mẹ, sao Mẹ không truyền pháp môn nhịn ăn này lại cho những người khác?
Tôi nghĩ đến hàng triệu người đói khát trên thế giới, nhưng hy vọng của tôi liền
tiêu tan như mây khói.
Nữ thánh lắc đầu nói:
- Không được đâu. Sư phụ tôi tuyệt đối ngăn cấm tôi tiết lộ điều bí mật ấy.
Người không muốn thọc gậy vào bánh xe vận chuyển của Cơ Trời Máy Tạo. Giới nông
dân địa chủ sẽ không cám ơn tôi nếu tôi dạy cho nhiều người biết cách mà sống mà
không cần ăn! Những trái cây ngon ngọt sẽ rụng rơi bừa bãi khắp nơi mà không ai
thèm sờ mó đến. Những tai họa đói kém, nghèo khổ, bệnh tật, dường như là những
ngọn roi vọt của nghiệp quả thúc đẩy con người đi tìm ý nghĩa thật sự của cuộc
đời.
- Thưa Mẹ, tại sao Ơn Trên lại chọn Mẹ làm trường hợp đơn độc, duy nhất của một
người sống không cần ăn? Như vậy là có nghĩa gì?
Gương mặt nữ thánh sáng ngời một điểm minh triết:
- Để chứng minh rằng con người vốn là Tinh Thần. Để chứng tỏ rằng bằng cách đi
trên con đường tiến hóa tâm linh, con người có thể sống bằng Ánh Sáng Vô Cùng
thay vì bằng đồ vật thực.
Nữ thánh bèn đắm chìm trong một cơn thiền định thâm sâu, cái nhìn của bà hướng
vào bên trong, đôi mắt tinh anh đã trở lên vắng lặng hư không. Bà thốt ra một
tiếng thở dài, báo hiệu cơn nhập định sắp đến. Trong một lúc, bà đã lọt vào cõi
giới diệu huyền đầy an lạc.
Bóng tối của một hoàng hôn vùng nhiệt đới sụp xuống rất mau. Ánh đèn dầu đã
chiếu leo lét trong các chòi tranh.
Những con đom đóm bay lượn khắp nơi và những chiếc đèn dầu lấp loáng từ đằng xa
cùng phối hợp thành một cảnh tượng lạ kỳ trong đêm tối. Đã đến giờ phút từ biệt
đầy luyến tiếc. Tôi nói khi vị nữ thánh đã xả thiền trở về cõi tục:
- Thưa Mẹ, tôi muốn giữ một kỷ vật của Mẹ để lưu niệm. Xin Mẹ hãy xé cho tôi một
mảnh vải vụn nào đó cũng được.
Nữ thánh đứng dậy bước vào nhà trong và trở ra với một cái khăn lụa Ba Nại La.
Bà cầm khăn đưa cho tôi và thình lình sụp xuống đất làm lễ trước khi chia tay.
Tôi cũng nghiêng mình đáp lễ, nói với tấm lòng tôn kính:
- Thưa Mẹ, Mẹ hãy để tôi đảnh lễ Mẹ!