VIẾNG HẠ PHẨM LIÊN HOA
3. VIẾNG THÁP TỊNH QUÁN VÀ NGÔN NGỮ ĐÀ-LA-NI
Đột nhiên chuông reo, Bồ Tát Quan Âm nói, đến giờ thuyết
pháp rồi, tôi thấy tất cả bé gái lúc nãy chuyển mình thành bé trai cả, cũng
13-14 tuổi thôi, nhưng dáng trai trẻ, mặc áo đỏ đai vàng óng, tóc để hai kết
phía sau đầu, thân tay chân đều trong trắng và thấu suốt. Cả hàng ngàn hàng
vạn trẻ nhẩy ra khỏi đài sen, cùng nhau xá lễ, nhạc trời ở đâu trổi dậy du
dương, chim chóc các loại hóa lên niệm Phật, tiếp đó xuất hiện một vị Bồ Tát
toàn thân phóng ra ngàn muôn tia sáng đủ màu, toàn cảnh ấy đẹp đẽ vô cùng. Bồ
Tát Quan Âm nói:
- Vị này là Đại Nhạo Thuyết Bồ Tát, hôm nay đến phiên Bồ
Tát ấy trực tiếp thuyết pháp.
Trước hết Ngài hướng dẫn chúng sanh ở đây đi đãnh lễ mười
phương chư Phật Thánh. Lúc ấy rợp cả bầu trời trải xuống từng chùm, từng chùm
các loại hoa đủ màu tươi thắm, các bé trai ấy hàng ngũ rất chỉnh tề đưng dậy
dùng vạt áo của mình hứng đầy những hoa tuyệt diệu ấy, đi cúng dường 10 phương
chư Phật. Thoáng chốc như những tia sáng xẹt tủa ra rồi xẹt trở lại ngay ngắn
hàng lối để vào nghe giảng, vô cùng nhanh nhẹn và đẹp mắt.
Ở trong Hạ Phẩm Hạ Sanh, có một nơi gọi là phòng thuyết
pháp "Ngôn ngữ Đà-La-Ni", Nhôn Ngữ Đà-La-Ni có nghĩa là Bồ Tát thuyết pháp câu
gì chẳng biết, nhưng đến tai của người nào, đều đã chuyển ngữ thành tiếng bản
xứ của người đó, bất cứ người Quảng Đông, Phước Kiến, Bắc Kinh, Giang Tây, Hải
Nam, Triều Châu, Nhật Bản, Triều Tiên, Pháp, Mỹ, Việt Nam, Liên Xô, Phi Châu
v.v... cứ như là Bồ Tát đang thuyết pháp bằng tiếng nước mình vậy chẳng cần
thông dịch viên cũng trực tiếp nghe được, đó là cái ảo diệu, nhiệm mầu của
Ngôn Ngữ Đà-La-Ni .
Ở Hạ Phẩm Hạ Sanh, lại có một tòa tháp rất cao, gọi là
Định Quán Tháp, chúng sanh ở nơi này, nếu muốn lên đến tầng cao nhất của tháp
hoặc từ đó xuống dưới chỉ cần khởi tâm niệm là lên xuống tự nhiên, chẳng cần
thang máy như vẫn thấy ở thế gian này. Thân thể của họ như đã nói đều trong
suốt, không gì trở ngại, không những lên xuống mà ngay cả đi lại hay vượt vách
tường v.v... cũng cứ bước là qua, không hề vướng mắc thâm. chí cả ngàn cả vạn
người tụ vào một gian phòng, cũng không hề đụng độ va chạm, đến vướng chân
nhau, bởi lẽ thân thể họ vốn không máu xương vật chất mà là một thể thấu suốt
vô ngại .
Tịnh Quán Tháp vô cùng to lớn, ở trong ấy, cái gì cũng có
thể thấy được, có thể ảnh hiện ra cả những cảnh giới của mười phương thế giới,
nó như ngay tại chỗ ấy.
Chẳng hạn muốn thấy trái đất của cõi ta bà dây, đưa mắt
dõi theo chỉ chừng một hạt cát, nhìn mặt trời cũng vậy chỉ lớn hơn tí ít,
nhưng nếu muốn nhìn rõ tình cảnh của một vùng nào đó như Châu Á chẳng hạn, thì
cảnh ấy sẽ hiện lớn ra, muốn thấy vạn lý trường thành của Trung Quốc chẳng hạn
hay thậm chí muốn nhìn kũ trong nhà nào ở đâu, sinh hoạt hiện giờ ra sao, đều
hiện rõ vanh vách ra trước mắt, hay nói cách khác, chỉ cần nghĩ tới đâu, trong
Tịnh Quán Tháp sẽ hiện rõ nơi ấy, việc ấy, cứ như là đài thiên văn vũ trụ tinh
vi nhất vậy.
Vãng sanh đến Hạ Phẩm Trung Sanh là những người ở ta bà
hàng ngày làm việc thiện, tích lũy phước đức, hoặc niệm Phật hồi hướng vãng
sanh Tịnh Độ với sự gia bị của PHật A Di Đà, liền được cảnh giới này.
Vãng sanh đến hạ phẩm Thượng Sanh là những người ta bà
tiến bộ hơn một bậc nữa, hằng giữ gìn ngũ giới, bát quan trai giới, tích cực
hành thiện, bố thí, tu trì tương đối nghiêm cấm, mới vãnh sanh đến nơi này.
Tham quan sơ qua những nơi này, Bồ Tát đẫn tôi lên cao
hơn một từng nữa, đến trung phẩm để viếng thăm.