ÐỨC TÍNH TỐT LÀ NỀN TẢNG HỌC ÐẠO


Lập đạo cung để giúp người, thay trời hành Ðạo, là mục tiêu suốt đời của đạo trưởng. Bằng pháp thuật cao siêu, đạo trưởng đã giúp nhiều người giải quyết được tai nạn. Tuy nhiên, ông cũng gây nhiều ân oán giang hồ cho bản thân. Ngay cả những người "kiếm chuyện" thử tài cũng rất nhiều.

Nhiều năm về trước có một cặp vợ chồng già đến thăm đạo cung. Ông già vừa bước lên các bậc thang của đạo cung miệng vừa lẩm bẩm đọc câu chú, bắt ấn trước lư hương tại cửa. Ông thấy đạo trưởng không có phản ứng gì cả, bèn tiến tới nữa, vào trong cung gõ bàn thờ. Lúc bấy giờ đạo trưởng chịu không được nữa, cũng bắt ấn dấu ở dưới bàn, trong lòng thầm niệm chú. Ông già lại tiếp tục đến bên cạnh tượng thần trên tầng cao nhất. Lúc bấy giờ đạo trưởng bí mật bấm tay. Ðột nhiên ông già cảm thấy chóng mặt, liền chạy ra ngoài cung ói mửa dưới một gốc cây. Sau đó ông lại trở vào cung, đạo trưởng mới hỏi: "Này bác, bác làm gì thế? Bị say xe sao mà ói mửa quá vậy ? Lần sau đừng làm như vậy nữa, tôi với bác chưa hề quen biết nhau, sao bác lại đến đây thoái thần của tôi ? Lúc bấy giờ bà già mới mở miệng trách chồng: "Cái ông già này, ngày thường không có việc gì làm là lui tới chùa chiền gây chuyện. Hôm nay đã trúng ngay vách sắt rồi chứ gìỵ! Ðể xem ông còn dám nữa hay không?" Thấy vậy đạo trưởng cũng hóa giải phù chú nãy giờ.

Sau vụ này không lâu, lại có mấy vị đạo sĩ kéo tới đạo cung, trong đó có một vị tuổi đã cao, để râu dài, vừa nhìn cũng biết là đồng đạo. Họ đến với nét mặt giận hờn. Vừa bước vào trong đạo cung, đạo trưởng đã mời họ uống trà và hỏi họ có điều gì chỉ giáo. Vị trưởng giả râu dài liền hỏi: "Mấy hôm trước đã có một bác tuổi khá cao đến đây không?" Ông còn miêu tả hình dáng. Ðạo trưởng trả lời: "Dạ có!" "Vậy tại sao ngươi vô cớ ăn hiếp người ta, còn làm tổn thương đến người ta ?" Ðạo trưởng ngạc nhiên: "Làm sao mà vô cớ được? Bác ấy vừa bước vào đây đã bắt đầu dùng pháp thuật thoái thần của, thâný lư của tôi. Thấy tôi không nói gì lại tiến tới thoái thần trên bàn thờ. Tôi thấy bác vẫn chưa chịu ngừng tay, còn muốn thoái luôn chủ thần trong cung, tôi mới ra tay sử lý. Hơn nữa tôi chỉ dùng phù chú nhẹ nhất, như vậy cũng quá đáng lắm sao ?" Vị trưởng giả nghe vậy mới nói: "Quả thậy câu chuyện đã xảy ra như vậy sao ?" Lúc bấy giờ ông nhìn thấy một tấm bùa trên bàn thờ, thấy hơi quen mắt, bèn hỏi đạo trưởng xuất xứ ở đâu ? Ðạo trưởng trả lời một cách cặn kẽ.

Vị trưởng giả mặt lộ nụ cười hỏi đạo trưởng: "Anh còn nhớ lúc tám tuổi, có một lần tôi dẫn anh đi tiệm tạp hóa mua thức ăn không? Tôi với cha anh là sư huynh đệ đồng môn. Lúc đó cùng bái ông nội anh làm thầy học pháp, anh còn nhớ không?" Ðạo trưởng trả lời: "Lâu quá tôi cũng không còn nhớ gì nữa". Gặp lại con của cố nhân, lại thấy nó học đạo có kết quả như vậy, trưởng giả rất vui mừng: "Cha anh truyền pháp cho anh, quả thật đã truyền đúng người. Nếu là pháp sư thường, thấy người ta đến đạo cung gây chuyện, sẽ không có lòng nhẫn nại như anh, ra tay nhẹ nhàng như vậy". Sau khi hàn huyên một hồi, trưởng lão cùng mọi người mới vui vẻ ra về.

Học thần thông cũng giống như học võ, điều tệ hại nhất là thích hơn thiệt, khoe khoang; nhẹ thì gây tổn thương cho thân thể, nặng thì sẽ mất mạng, liên luỵ đến người nhà. Nhất là lực lượng thần thông, nếu dùng lực lượng thần thông hãm hại người khác, tuy có thể thỏa mãm nhất thời, nhưng lưới trời khó thoát, hại người tức hại mình. Ấy là quy luật của vũ trụ....

Sư Phụ Thanh Hải đã nói: Người tu hành muốn đạt được năng lực siêu thế giới, hoặc là cái được gọi là thần thông thì không khó. Ðiều khó khăn là, khi được lực lượng này, quý vị phải có khả năng kiềm chế, không sử dụng một cách bừa bãi, đó mới là công phu chân chánh. Nếu không sẽ rất phiền. Thường xen vào nhân quả của người khác, sẽ gây nên nhiều nghiệp chướng. Người ta cũng sẽ mãi tán thán mình, lòng ngạo mạn, ngã chấp của chúng ta sẽ càng ngày càng lớn, mà chúng ta cũng sẽ chìm đắm trogn cảnh giới thần thông, quên tìm cảnh giới cao đẳng hơn. Xét cho cùng thì thần thông vẫn còn nằm trong đẳng cấp của đầu óc mà thôi. Nếu chấp vào đó không buông, chỉ mang lại cho bản thân mình chướng ngại khó thể vượt qua được trên con đường tu hành. Cho nên xưa nay tất cả Minh Sư đều không cổ võ người ta học thần thông...


[Index] [Prev] [Next]

© 2002 tamlinh.net