LINH HỒN ÐẾN CUNG DIÊN TRÌ


Sau khi thọ Tâm Ấn được nửa năm, đạo trưởng theo SP Thanh Hải xuất gia. Nhưng vài tháng sau, vì vợ bệnh nặng hôn mê bất tỉnh, đạo trưởng đành phải về nhà săn sóc. Ông đưa vợ đi rất nhiều bác sĩ khám bệnh, đến rất nhiều bệnh viện, nhưng họ đều tìm không ra nguyên nhân căn bệnh. Bà nằm liệt trên giường bệnh mười mấy ngày không ăn không uống, giống như một đống củi bất độnh. Ðạo trưởng trong lòng xôn xao, trong lúc tọa thiền đã lên thiên đàng, xuống địa ngục mấy lần, nhưng tìm không thấy linh hồn của vợ.

Ngày thường người ta nhờ kiếm người, hay chữa trị những cơn bệnh phức tạp, đạo trưởng đều có thể hóa giải được, tại sao khi vợ mình có chuyện, lại bó tay vô phương cứu chữa ? Ông rất buồn rầu. Một số bạn bè thân hữu hay bác sĩ đều khuyên ông hãy xem bà như đã chết, chôn cất cho rồi. Nhưng đạo trưởng là người trọng tình cảm, suốt cuộc đời hai vợ chồng gắn bó chung sống bên nhau, rất thương nhau, thêm vào đó ông lại không mê tín dị đoan, không chịu thua, làm sao mà ôgn có thể bỏ mặc vợ mình như vậy được? Cho nên ông cứ một mực ngồi thiền cầu SP Thanh Hải giúp đỡ.

Bỗng có một ngày vợ ông tỉnh lại, ông mừng rỡ vô cùng, liền hỏi: "Mấy hôm nay bà đi đâu vậy, tôi kiếm hoài không thấy ?" Vợ ông trả lời rằng: "Ðến một nơi rất náo nhiệt, rất vui, tôi sung sướng quá không muốn về. Sau đó hóa thân Sư Phụ 'của ông' xuất hiện bảo tôi về. Ngài nói: "Ðây không phải là chỗ ngươi nên lui tới, ngươi lên trên kia mới đúng." Trong lòng tôi không chịu, chưa nói ra miệng, Ngài đã nắm lấy tay tôi kéo về. SP Thanh Hải vóc người nhỏ nhắn, sao Ngài lại mạnh thế! Tôi cố giãy giụa không được, sau đó thì tỉnh lại". Ðạo trưởng mừng rỡ, rốt cuộc SP Thanh Hải đã đem vợ ông về. (Vợ ông thọ pháp sau ông.)

Vài tháng sau, vợ ông bắt đầu nhắn với ông những lời kỳ cục như: "Sau này nếu tôi có chết, ông hãy hỏa táng thi hài tôi, đừng chôn cất." Nghe vậy trong lòng đạo trưởng cũng đoán được sẽ có chuyện nhưng ông vẫn cố ý làm ra vẻ nghiêm trang đùa rằng: "Nếu bà chết, tôi sẽ chôn cất bà." Nghe ông nói vậy, vợ ông giận không thèm nói chuyện với ông nữa. Tuy nhiên ít lâu sau, bà lại nói với ông những lời kỳ quặc như: "Ông phải đem tro hỏa táng của tôi đến tháp chứa cốt gần đây để cất giử, số....". Vì những câu nói lạ lùng này, đạo trưởNg đặc biệt để xem xét từng cử chỉ của vợ mình.

Một buổi sáng, vợ ông đứng ngoài cửa như mọi khi, ông thấy không có chuyện gì bèn đi vào phòng, mấy phút sau trở ra, đã không thấy bóng dáng của vợ ở đâu. Ông lo lắng quá liền chạy qua nhà hàng xóm tìm kiếm, nhưng vẫn không thấy tăm tích bà. Ông bèn gọi các con và cả hàng xóm phụ tìm bà. Nhưng bà dường như biến mất. Ông dùng thần thông nhờ sơn thần, thổ địa giúp đỡ nhưng vẫn biệt tăm.

Sau vài ngày vợ ông mất tích, ông cũng báo với cảnh sát địa phương. Ngày thường khi cảnh sát gặp trường hợp có người leo núi mất tích, kiếm không ra, thường hay nhờ ông giúp đỡ, mỗi lần ông đều giúp họ. Cho nên viên trưởng ty cảnh sát mới thấy lạ nói với ông rằng: "Tại sao chuyện của người khác ông có thể giúp được, chỉ có vợ ông mà ông không kiếm ra ?" Ðạo trưởng cũng suy nghĩ mãi không biết tại sao, mỗi ngày ông phải sống trong sự lo lắng bồn chồn.

Ông nghĩ chắc SP Thanh Hải chưa đón vợ mình đi, cho nên mới quyết định xuống âm phủ điều tra. Tuy Thành Hoàng giử cửa tại âm phủ nói với đạo trưởng : "Vợ ông không có ở đây," nhưng đạo trưởng nhất định phải vào bên trong tìm kiếm. Lần thứ hai ông lại xuống địa ngục, lần này gặp Ðịa Tạng Vương Bồ Tát xuất hiện cho ông biết rằng: "Vợ ông đã thọ Tâm Ấn với một Minh Sư, làm sao mà còn có ở đây!" Nhưng đạo trưởng một lòng chỉ muốn tìm lại người vợ thương yêu, cho nên không nghẹ Tuy nhiên sau khi dò xét xong, ông vẫn thất bại trở về. Khi đạo trưởng xuống âm phủ lần thứ ba, Ðịa Tạng Vương Bồ Tát mặt mày nhăn nhó, nhưng thấy đạo trưởng tìm vợ đến phát điên, cũng không nỡ làm khó dễ, vẫn cho ông đi vào bên trong, nhưng rốt cuộc cũng không có kết quả gì.

Thật ra trước khi vãng sanh, vợ ông đã dặn một người hàng xóm rằng: "Nếu một ngày nào đó tôi mất tích, hãy nói với đạo trưởng đừng mất công tìm kiếm, ông kiếm không ra đâu!" Có một phụ nữ khác nguyên là người địa phương cho biết, khi vợ đạo trưởng mất tích, vừa lúc đó cô đang đi trước cửa đạo cung, thấy một đóa hoa sen lớn bay lên bầu trời, cô tưởng đâu mình hoa mắt.

Sau mấy tháng tìm kiếm, vẫn không thấy tăm hơi người vợ. Một ngày trong lúc tịnh tọa, đạo trưởng thấy hóa thân SP Thanh Hải nói với ông rằng: "Vợ nhà ngươi hiện ở Cung Diên Trì". Linh thể của đạo trưởng liền lên đến đó. Vừa mới tới nơi ông đã thấy vợ mình đang ngồi xếp bằng trogn cung. Thấy đạo trưởng tới bà mỉm cười không nói gì. Lúc bấy giờ đạo trưởng vừa mừng vừa giận, mừng vì kiếm được vợ, giận là vì vợ mình lên đây mà không nói với ông một tiếng, để ông bôn ba khắp nơi tìm bà ròng rã mấy tháng trời. Ông trách móc bà: "Bà đến đây mà không nói năng gì cả, khiến tôi phải tìm kiếm khắp nơi, địa ngục cũng xuống ti1m kiếm mấy lần, tại sao bà lại làm như vậy ?" "Tôi cũng không biết ông ngu đến nổi xuống địa ngục tìm, người ta làm sao mà ở dưới đó được!"

Ðạo trưởng lại hỏi: "Quái lạ! Bà trốn bằng cách nào, tại sao tôi kiếm không ra ?" Vợ ông trêu ông: "Ông không phải có rất nhiều thần thông hay sao ? Sao lại kiếm không được ? Thật ra cuốn 'Kỳ Môn Ðộn Giáp' để trong nhà tôi đã học trộm hết cả rồi, tôi dùng phép tàng hình. Nếu không phải SP Thanh Hải giúp ông, ông không cách nào tìm ra tôi." Lúc bấy giờ đạo trưởng mới thấu hiểu mọi sự việc. Ông lại hỏi thi hài của vợ hiện giờ ở đâu ? Bà trả lời: "Tôi sợ ông đem chôn, cho nên bây giờ không thể tiết lộ được, đợi đến khi da thịt đã rữa, ông sẽ thấy".

Quả thật sau khi mất tích mấy tháng, một ngày nọ trưởng ty cảnh sát đến nói cho ông biết có một học sinh leo lên núi đã khám phá ra một xác chết gần chỗ ở của đạo trưởng, mời ông đi nhận. Khi đến nơi, ông thấy một thi thể ngồi xếp bằng, da thịt toàn thân đều đã khô queo, nhưng đều kỳ lạ là tại cổ tay bà có đeo một tràng hạt nhỏ. Ðó là tràng hạt lúc sanh tiền SP Thanh Hải tặng (SP Thanh Hải tặng bà xâu chuỗi này trước khi bà thọ Tâm Ấn). Ngoài ra còn có một sợi dây chuyền có hình pháp tướng của SP Thanh Hải, bà cũng cột ở cơÐ? tay. Chỉ chỗ đó da thịt vẫn còn tươi tốt, thật là một điều kỳ lạ.

Sau đó nhân viên công tác trong tháp chứa hài cốt đã đến, ông cũng cho biết rằng ông đã làm việc tại tháp chứa hài cốt mấy chục năm, đã nhìn thấy vô số xác chết, lần đầu tiên ông trông thấy một kỳ tích như vậy. Ông đề nghị đạo trưởng đừng hỏa táng, nên tráng thành kim thân để người ta lễ bái. Nhưng đạo trưởng nói rằng vợ ông đã đặc biệt nhắn nhủ nhất định phải hỏa táng, ông tôn trọng sự quyết định của bà. Sau khi hỏa táng, tro cốt được gởi trong tháp chứa cốt, con số thứ tự quả đúng là con số vợ ông đã cho biết trước.

Tại chỗ tìm ra thi thể, đạo trưởng và con trai đã đừng đến tìm kiếm, còn nghỉ ngơi dưới thân cây lớn ngay bên cạnh, mà không thể nào mà không thấy được. Cho dù không để ý không nhìn thấy, nhưng mùi thối rữa của xác chết nhất định phải ngửi thấy. Ở đời này thật chuyện lạ gì cũng có!


[Index] [Prev] [Next]

© 2002 tamlinh.net